Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 24: Cửu U Linh Thể thức tỉnh**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:37:21 | Lượt xem: 6

Chương 24: Cửu U Linh Thể thức tỉnh

Bầu trời Hắc Phong Lĩnh rống giận, những tia lôi điện màu huyết sắc như những con mãng xà điên cuồng cắn xé không gian, đuổi sát sau lưng Lâm Khuyết. Mỗi bước chân của hắn đạp trên hư không đều để lại một vết nứt đen ngòm của quy luật bị cưỡng ép phá vỡ. Trong vòng tay hắn, Vân Hi như một ngọn nến lay lắt trước gió, hơi thở đứt quãng, nhưng một luồng khí tức cực độ âm hàn bắt đầu từ sâu trong tủy cốt nàng trỗi dậy, đóng băng cả không khí xung quanh.

“Khốn kiếp!”

Lâm Khuyết thấp giọng mắng một tiếng. Hắn nhận ra mình đã quá coi thường sự phản phệ của Thiên Đạo. Vân Hi vốn là vật tế được Thiên Đạo nuôi dưỡng, việc hắn cướp nàng đi khỏi bàn cờ định mệnh đã khiến ý chí của thế giới này rơi vào trạng thái bạo tẩu. Quan trọng hơn, Cửu U Linh Thể trong cơ thể nàng đang cảm nhận được sự đe dọa của Thiên phạt, bắt đầu thức tỉnh sớm hơn dự tính.

Hắn đáp xuống một hẻm núi sâu hút, nơi những vách đá dựng đứng che lấp ánh sáng mờ nhạt của vầng trăng máu. Tại đây, khí âm lạnh lẽo hội tụ, là nơi tốt nhất để che giấu hơi thở, nhưng cũng là nơi tồi tệ nhất đối với tình trạng của Vân Hi hiện tại.

Lâm Khuyết đặt nàng nằm trên một phiến đá nhẵn. Gương mặt nàng vốn thanh tú nay tái nhợt như giấy trắng, nhưng giữa trán lại xuất hiện một đóa hoa bỉ ngạn màu đen mờ ảo, mỗi cánh hoa đều tỏa ra luồng u minh chi khí đặc quánh.

“Ưm… lạnh… Lâm Khuyết… đừng bỏ ta…”

Tiếng thì thầm của Vân Hi nhỏ như tiếng muỗi kêu, đôi tay nàng vô thức quờ quạng, nắm chặt lấy vạt áo đen của hắn. Cảm giác lạnh lẽo ấy xuyên thấu qua lớp y phục, truyền vào da thịt Lâm Khuyết, làm tê liệt cả linh lực đang vận chuyển của hắn.

“Vân Hi, giữ vững tâm thần! Đừng để ý thức bị bóng tối thôn tính!”

Lâm Khuyết trầm giọng quát, âm thanh mang theo đạo vận của Nhất Niệm Luân Hồi Quyết, muốn đánh thức thần trí đang mê muội của nàng. Thế nhưng, luồng u minh chi khí kia lại bộc phát mạnh mẽ hơn, biến thành những sợi xích đen kịt quấn lấy tứ chi nàng, tỏa ra xung quanh.

Trong phút chốc, toàn bộ hẻm núi bị phủ một lớp băng đen. Cỏ cây hóa đá, đất đá vụn nát dưới sự xói mòn của tử khí. Đây chính là bản chất của Cửu U Linh Thể — thể chất thuộc về cõi cực âm, nơi khởi đầu và kết thúc của mọi sự sống.

“Rắc! Rắc!”

Phía trên đỉnh đầu, con mắt sấm sét của Thiên Đạo đã định vị được vị trí. Một đạo thiên lôi màu đỏ thẫm như muốn thanh tẩy mọi nghịch chướng vạch trời giáng xuống, nhắm thẳng vào vị trí của hai người.

Lâm Khuyết ngước nhìn thiên kiếp, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng điên cuồng. Hắn biết, nếu chỉ phòng thủ đơn thuần, cả hắn và Vân Hi đều sẽ tan thành mây khói. Cửu U Linh Thể chưa hoàn thiện không thể chống lại Thiên Đạo, trừ khi… có một lực lượng trung hòa nó.

“Đạo của ta là Nghịch Thiên, niệm của ta là Luân Hồi. Nếu trời muốn diệt ngươi, ta sẽ biến mình thành trời của ngươi!”

Lâm Khuyết gầm nhẹ, hắn không lùi mà tiến, ngồi xếp bằng đối diện với Vân Hi. Hắn dang tay ôm trọn lấy thân thể lạnh ngắt của nàng vào lòng. Ngay lập tức, u minh chi khí hung hãn như tìm được lối thoát, điên cuồng tràn vào kinh mạch của Lâm Khuyết, muốn đóng băng nguyên thần của hắn.

“Trảm Thần Kiếm Ý, trấn áp!”

Trong thức hải, thanh kiếm gãy rung lên bần bật, tỏa ra vạn trượng hào quang màu vàng kim chống chọi với bóng tối. Lâm Khuyết chủ động mở toang thức hải, dùng thần hồn của một vị Tiên Tôn kiếp trước để bao bọc lấy linh hồn đang run rẩy của Vân Hi.

Khoảnh khắc hai thần hồn chạm nhau, thế giới dường như tĩnh lặng lại.

Lâm Khuyết thấy mình rơi vào một không gian xám xịt không có điểm dừng. Ở đó, có một cô bé nhỏ thốn đang co rúp lại trong góc tối, xung quanh là những xiềng xích nhân quả dày đặc. Cô bé ấy ngước mặt lên, đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ sợ hãi — đó chính là bản ngã của Vân Hi trước khi bị ép làm Thánh nữ Dao Trì, trước khi trở thành quân cờ của Thiên Đạo.

“Hóa ra, ngươi luôn cô độc đến thế.” Lâm Khuyết thở dài một tiếng, lòng hắn chợt nhói lên. Kiếp trước hắn truy cầu đỉnh cao sức mạnh mà vô tình bỏ lỡ nhiều thứ, kiếp này nhìn thấy nỗi đau của nàng, một góc khuất nào đó trong tâm hồn vốn lạnh cứng của hắn đột nhiên mềm yếu đi.

Hắn bước tới, đưa tay ra. “Đi theo ta. Thế gian này dù là địa ngục, ta cũng sẽ cùng ngươi san phẳng.”

Vân Hi trong tiềm thức run rẩy nhìn bàn tay ấy. Nàng không biết người nam nhân này là ai, nhưng luồng ấm áp từ bàn tay hắn là thứ duy nhất nàng cảm nhận được giữa muôn trùng băng giá của Cửu U. Khi những ngón tay họ đan xen, một tiếng nổ lớn vang lên từ sâu trong linh hồn cả hai.

Bên ngoài thực tại, ngay khi thiên lôi màu đỏ chuẩn bị đánh trúng hai người, từ cơ thể Vân Hi bỗng bắn ra một cột ánh sáng màu tím đen u uất. Cột sáng này mang theo uy nghiêm vĩnh hằng, trực tiếp nuốt chửng đạo thiên lôi kia vào hư vô.

Đóa hoa bỉ ngạn trên trán Vân Hi hoàn toàn nở rộ, những cánh hoa rung rinh, hút lấy tử khí vạn dặm xung quanh Hắc Phong Lĩnh. Cửu U Linh Thể chính thức thức tỉnh!

Tuy nhiên, do sự can thiệp của Lâm Khuyết, linh thể này đã không còn là linh thể tinh thuần mà Thiên Đạo mong muốn. Nó đã bị nhuộm màu bởi Nghịch Thiên Kiếm Ý và Nhất Niệm Luân Hồi Quyết.

Trên da thịt mịn màng của Vân Hi bắt đầu xuất hiện những đường văn màu đen vàng đan xen, đó là dấu ấn của "Nhân Quả Liên Kết". Từ giờ phút này, tính mạng của nàng và Lâm Khuyết đã hoàn toàn gắn bó. Hắn chết, nàng vong; nàng bị thương, hắn đau đớn.

Lâm Khuyết cảm thấy linh lực trong cơ thể mình bỗng chốc tăng vọt. Sự giao thoa thần hồn không chỉ giúp Vân Hi thức tỉnh mà còn khiến tu vi của hắn đột phá từ Khải Linh Cảnh trực tiếp chạm đến đỉnh phong của Trúc Đạo Cơ, thậm chí chỉ còn cách Hóa Thần Cảnh một bước ngắn ngủi. Quan trọng nhất là mảnh vỡ Luân Hồi trong đầu hắn giờ đây đã được bổ sung thêm sức mạnh cực âm của Cửu U, trở nên ổn định hơn bao giờ hết.

“Oanh!”

Sức mạnh bộc phát từ hai người tạo ra một luồng xung kích hình tròn, san phẳng mọi vách đá trong vòng bán kính mười dặm. Con mắt của Thiên Đạo trên trời dường như bị một lực lượng vô hình chọc mù, nó co rụt lại đầy miễn cưỡng rồi từ từ tan biến sau những đám mây đen. Thiên Đạo không thể cảm nhận được Vân Hi nữa, vì giờ đây nàng đã nép mình dưới tán bóng râm của đạo niệm Lâm Khuyết — một nơi nằm ngoài quy luật luân hồi thông thường.

Khi ánh sáng u minh lịm dần, hẻm núi trở lại vẻ tĩnh mịch ban đầu. Vân Hi chầm chậm mở mắt. Đôi đồng tử của nàng giờ đây không còn là màu đen thuần túy mà mang theo một ánh tím nhạt thần bí, thâm sâu như vực thẳm.

Nàng nhìn Lâm Khuyết đang ôm chặt lấy mình, hơi ấm từ lồng ngực hắn khiến nàng cảm thấy thực tại này dường như là một giấc mơ tươi đẹp nhất. Nàng cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, chỉ cần một ý niệm, nàng có thể nghe thấy nhịp tim, thậm chí là cảm xúc của người trước mặt.

“Ta… ta làm sao vậy?” Giọng nói của nàng đã khôi phục sự trong trẻo, nhưng lại mang theo một loại ma lực trấn hồn.

Lâm Khuyết nhẹ nhàng buông nàng ra, nhưng vẫn nắm lấy tay nàng. Hắn quan sát nàng một lượt, khóe môi khẽ cong lên: “Ngươi đã không còn là món đồ tế cho Thiên Đạo nữa. Bây giờ, ngươi là chủ nhân của Cửu U Linh Thể thực sự.”

Hắn giơ bàn tay đang nắm chặt tay nàng lên, nơi đó có một vòng chỉ bạc mờ ảo nối liền cổ tay hai người, lấp lánh rồi lặn sâu vào da thịt.

“Cửu U Linh Thể thức tỉnh mang theo ‘U Minh Chi Khế’. Linh hồn của ta và ngươi đã vĩnh viễn gắn kết. Vân Hi, bắt đầu từ bây giờ, cho dù là lên tận trời xanh hay xuống dưới hoàng tuyền, ngươi cũng đừng hòng chạy khỏi ta.”

Vân Hi sững sờ nhìn cổ tay mình, rồi nhìn khuôn mặt cương nghị nhưng tràn đầy sự che chở của Lâm Khuyết. Nàng không hề cảm thấy bị trói buộc, ngược lại, một nỗi ngọt ngào chưa từng có lan tỏa trong tim. Nàng cúi đầu, mái tóc đen dài xõa xuống che đi gương mặt đang đỏ ửng, khẽ đáp:

“Nếu đã gắn kết… vậy thì suốt đời suốt kiếp, Hi nhi đều nghe theo Lâm đại ca.”

Lâm Khuyết cười nhạt, ánh mắt hắn chuyển sang lạnh lẽo khi nhìn về phía chân trời. Cửu U Linh Thể thức tỉnh sẽ gây ra chấn động cực lớn tới giới tu hành Thượng giới. Những kẻ muốn dùng nàng làm dược dẫn chắc chắn sẽ phát điên khi phát hiện “con mồi” đã thoát khỏi sự kiểm soát.

“Chúng ta đi thôi.” Lâm Khuyết đứng dậy, thanh Trảm Thần Kiếm gãy lại hiện ra trong tay, nhưng lần này nó tỏa ra một lớp sương mù đen nhánh đầy nguy hiểm. “Những kẻ muốn ngăn cản con đường của chúng ta, ta sẽ cho chúng nếm thử vị đắng của sự luân hồi.”

Hắn kéo tay Vân Hi, hai bóng người hòa vào màn đêm đen kịt. Phía sau họ, Hắc Phong Lĩnh giờ chỉ còn là một vùng đất chết đúng nghĩa, minh chứng cho sự thức tỉnh của một sức mạnh sẽ đảo lộn cả càn khôn vạn cổ.

Một chương mới trong cuộc đời của kẻ nghịch đạo và thánh nữ bị ruồng bỏ đã chính thức bắt đầu bằng một khế ước bằng thần hồn, một khế ước mạnh hơn bất kỳ pháp tắc nào trên thế gian này. Nhất niệm khởi, luân hồi phá; từ đây, trời cao cũng phải cúi đầu trước ý chí của kẻ nắm giữ Cửu U và Luân Hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8