Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 26: Trốn chạy và phản kích**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:38:31 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 26: TRỐN CHẠY VÀ PHẢN KÍCH**

Gió rít gào bên tai như tiếng khóc than của oan hồn bị giam cầm vạn cổ. Trên bầu trời nhuốm màu hoàng hôn tàn khốc của Lạc Diệp Cốc, hai bóng người liêu xiêu băng qua những tán cổ thụ xám xịt.

Lâm Khuyết cảm thấy ngực mình như bị thiêu đốt bởi một khối sắt nung. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề như đeo xiềng xích của cả một thế giới. Chiêu thức "Nhất Niệm – Vĩnh Hằng" ban nãy không chỉ tiêu hao linh lực, mà nó đang rút cạn tuổi thọ và sinh cơ của hắn. Cái giá của việc "vay mượn sức mạnh tương lai" luôn tàn khốc như vậy.

“Lâm Khuyết, cố chịu đựng một chút, sắp đến U Minh Giản rồi!”

Vân Hi vừa dìu hắn, vừa không ngừng truyền vào cơ thể hắn những luồng thanh khí dịu mát từ Cửu U Linh Thể. Sắc mặt nàng tái nhợt, đôi môi cắn chặt đến rướm máu. Nàng biết, nếu không có Lâm Khuyết, nàng sớm đã trở thành một quân cờ bị hiến tế trên bàn cờ của Thiên Đạo.

“Khụ… khụ…” Lâm Khuyết ho ra một ngụm máu tím đen, hơi thở đứt quãng: “Vân Hi, đừng lãng phí linh lực. Tên Tuần Tra Giả đó… hắn chưa chết. Hắn đã đánh dấu nhân quả lên người ta. Dù chúng ta có chạy đến chân trời góc bể, hắn cũng sẽ tìm thấy.”

Vân Hi run lên, đôi mắt thanh cao thường ngày giờ đây tràn ngập vẻ lo lắng: “Vậy chúng ta phải làm sao?”

Lâm Khuyết dừng lại, dựa lưng vào một vách đá phủ đầy rêu phong. Hắn ngước nhìn bầu trời, nơi một luồng kim quang nhạt nhòa đang xé tan mây mù, đuổi theo sát nút. Đó là khí tức của kẻ thực thi Thiên mệnh. Hắn hiểu rõ bản chất của những kẻ này: kiêu ngạo, máu lạnh và không bao giờ chấp nhận thất bại trước “kiến hôi” hạ giới.

“Chúng ta không chạy nữa.” Ánh mắt Lâm Khuyết bỗng chốc trở nên sắc lạnh như kiếm phong, “Hắn muốn săn lùng ta, vậy thì ta sẽ biến nơi này thành mồ chôn của Thiên Đạo.”

Vân Hi sững sờ. Một tu sĩ Khải Linh Cảnh, lại còn đang trọng thương, lại muốn giết một Thiên Đạo Tuần Tra Giả nắm giữ pháp tắc? Điều này nghe như một câu chuyện đùa điên rồ nhất thế gian. Nhưng nhìn vào ánh mắt thâm trầm như vực thẳm của Lâm Khuyết, nàng bỗng cảm thấy một niềm tin mãnh liệt không thể giải thích.

“Ta cần nàng giúp.” Lâm Khuyết lấy ra từ nhẫn trữ vật vài viên linh thạch thượng phẩm đã sứt mẻ và một thanh đoản đao rỉ sét, “Dùng linh thể của nàng, dẫn dắt tử khí từ U Minh Giản phía dưới lên đây. Ta sẽ bố trí ‘Nghịch Chuyển Càn Khôn Trận’.”

Trong ký ức của Cửu Luân Chân Tiên, đây là một trận pháp cấm kỵ dùng để che mắt thiên cơ. Ở hạ giới linh khí cạn kiệt này, việc bày trận là vô cùng miễn cưỡng, nhưng Lâm Khuyết không còn lựa chọn nào khác. Hắn bắt đầu dùng máu của chính mình vẽ lên vách đá những cổ tự ngoằn ngoèo, mỗi nét vẽ đều khiến gân xanh trên trán hắn giật lên hồi chuông cảnh báo sự sụp đổ của nhục thân.

Chưa đầy nửa nén hương sau, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía chân trời. Một đạo kim quang lướt qua, đáp xuống đỉnh núi đối diện.

Thiên Đạo Tuần Tra Giả hiện thân. Một cánh tay của hắn vẫn trống rỗng, vết thương bị ăn mòn bởi Nghịch Thiên Kiếm Ý không cách nào khép miệng. Mặt nạ chữ "Thiên" trên mặt hắn đã vỡ một nửa, để lộ ra một khuôn mặt hốc hác, vặn vẹo vì giận dữ.

“Lâm Khuyết! Nghịch tặc!” Giọng nói của hắn như tiếng sấm rền, chấn động cả khu rừng, “Dám làm tổn thương thánh thể của sứ giả Thiên Đạo, linh hồn ngươi sẽ bị ném vào lò luyện ngục vạn năm không được siêu sinh!”

Lâm Khuyết đứng thẳng người, dù hơi thở lồng lộng nhưng khí thế không hề thua kém. Hắn nở một nụ cười đầy giễu cợt: “Thánh thể? Ngươi chẳng qua chỉ là một con chó săn của Thái Thượng Thiên Tôn, được ban cho một chút khí tức để ra oai. Ở trong mắt ta, ngươi còn chẳng bằng một hạt bụi của kiếp trước.”

“Chết đi!”

Tuần Tra Giả nổi điên. Cánh tay còn lại của hắn vung lên, một đạo lôi điện màu vàng kim khổng lồ từ trên cao giáng xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu Lâm Khuyết mà bổ tới. Thiên uy cuồn cuộn khiến cỏ cây trong vòng mười trạm đều hóa thành tro bụi.

Ngay khoảnh khắc lôi điện chạm vào đỉnh đầu, Lâm Khuyết đột ngột kết ấn: “Khai!”

Ầm!

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Một luồng hắc khí đặc quánh từ dưới vực sâu U Minh Giản tràn lên như vòi rồng, va chạm trực diện với kim lôi. Hai luồng lực lượng đối nghịch – một cực dương từ trời, một cực âm từ đất – giằng co dữ dội, tạo ra một vùng xoáy năng lượng hỗn loạn.

Tuần Tra Giả khựng lại, đôi mắt dưới lớp mặt nạ co rụt: “Tử khí của u minh? Ngươi dám mượn lực lượng hủ bại để chống lại thiên lôi?”

“Không chỉ là chống lại, mà là nợ máu phải trả bằng máu!” Lâm Khuyết gầm lên.

Trận pháp dưới chân hắn bùng nổ ánh sáng đỏ ngầu. Những sợi dây xích nhân quả màu đen ngòm vươn lên từ mặt đất, quấn chặt lấy chân của Tuần Tra Giả. Đây không phải là sức mạnh của tu vi, mà là sự oán hận của vạn vật bị Thiên Đạo chèn ép bấy lâu nay được Lâm Khuyết dẫn dắt.

Tuần Tra Giả hoảng hốt phát hiện pháp tắc trong người mình đang bị đóng băng. Hắn vốn dĩ mượn sức mạnh của Thiên Đạo, nhưng trận pháp này của Lâm Khuyết đã tạo ra một "vùng trống thiên cơ", tạm thời cắt đứt sự kết nối giữa hắn và Thượng giới.

“Ngươi… làm sao ngươi biết cách cách ly thiên cơ?” Tuần Tra Giả run rẩy, lần đầu tiên trong đời cảm thấy hơi thở của cái chết đến gần.

“Vì chính ta là kẻ đã viết lại một phần quy luật đó!” Lâm Khuyết bước tới, thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát trong tay hắn bỗng nhiên rực rỡ một màu huyết quang yêu dị.

Vân Hi ở phía sau, toàn lực duy trì trận nhãn, gương mặt nàng trắng bệch nhưng ánh mắt kiên định không rời. Nàng thấy Lâm Khuyết như hóa thân thành một tôn chiến thần từ địa ngục trở về, mỗi bước chân đều đạp nát sự tôn nghiêm của trời cao.

Lâm Khuyết dồn toàn bộ sức lực cuối cùng vào cánh tay trái. Hắn không dùng kiếm chiêu hào nhoáng, mà dùng một thức nguyên thủy nhất của "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết".

“Nhất Niệm – Phá Diệt!”

Thanh kiếm gãy đâm thẳng vào ngực Tuần Tra Giả. Không có âm thanh chói tai, chỉ có một tiếng "xoẹt" nhẹ như xé vải. Lực lượng luân hồi xoáy tròn, hút sạch sinh mệnh lực của kẻ tuần tra vào trong lưỡi kiếm.

“Không… không thể nào… ta là thần… ta bất tử…”

Tiếng kêu của Tuần Tra Giả lịm dần. Cơ thể hắn bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh ánh sáng màu vàng, rồi lại bị hắc khí u minh nhuốt chửng hoàn toàn. Khi mảnh vỡ cuối cùng của chiếc mặt nạ rơi xuống đất, toàn bộ khu rừng rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Lâm Khuyết quỳ sụp xuống, thanh kiếm gãy cắm sâu xuống đất để giữ cho cơ thể không đổ nhào. Máu từ mắt, tai, mũi hắn chảy ra ròng ròng. Diệt một Tuần Tra Giả ở cảnh giới này đối với hắn là một sự vượt cấp quá lớn, cái giá phải trả gần như là mạng sống.

Vân Hi chạy đến, ôm chầm lấy thân thể lạnh ngắt của hắn, nước mắt lã chã rơi: “Lâm Khuyết! Huynh đừng chết! Đừng bỏ ta lại!”

Trong cơn mê man, Lâm Khuyết cảm nhận được một luồng hơi ấm lạ lẫm len lỏi vào tâm thức. Hắn từ từ mở mắt, nhìn thấy một mảnh nhỏ linh quang màu vàng kim lơ lửng nơi kẻ tuần tra vừa tan biến.

Đó là "Thiên Đạo Ấn Ký" – thứ chứa đựng một phần pháp tắc của thượng giới.

Lâm Khuyết đưa bàn tay run rẩy chộp lấy mảnh linh quang, nhét vào ngực mình. Một cơn đau xé tâm can ập đến nhưng hắn lại nở một nụ cười lạnh lẽo.

“Thái Thượng… đây mới chỉ là món nợ nhỏ đầu tiên.”

Dưới ánh trăng mờ ảo vừa nhô lên, bóng của hai người trải dài trên vách đá. Họ đã giết được một kẻ tuần tra, nhưng họ cũng biết rằng, từ giây phút này, cả thế gian sẽ không còn chỗ cho họ dung thân. Một cuộc trốn chạy vĩ đại hơn, một cuộc phản kích đẫm máu hơn đang chờ đợi ở phía trước, nơi những tầng trời cao hơn đang rung chuyển vì sự giận dữ của các vị thần bị xúc phạm.

Nhưng Lâm Khuyết không sợ. Trong lòng hắn, ngọn lửa của "Nhất Niệm" đã bắt đầu bùng cháy, đủ để thiêu rụi cả vòng lặp luân hồi vạn cổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8