Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 28: Lời cảnh báo của Thanh Lão**
Gió đêm rít qua những khe đá hẹp trên đỉnh Tử Vân, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng cực bắc Phàm Trần Tứ Châu. Lâm Khuyết ngồi xếp bằng trên một phiến đá nhẵn thín, toàn thân được bao phủ bởi một tầng sương mờ ảo màu xám bạc. Đó không phải là linh khí bình thường, mà là khí tức của *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* đang vận chuyển ở trạng thái cực hạn.
Mọi lỗ chân lông trên cơ thể hắn dường như đang hô hấp cùng nhịp điệu với đại địa. Cảm giác nhạy bén của một vị Cửu Luân Chân Tiên kiếp trước đang dần khôi phục, cho phép hắn nghe thấy tiếng rễ cây đâm sâu vào lòng đất, tiếng sương đọng vỡ tan trên lá cỏ, và cả… tiếng thở dốc nôn nóng của cả một giới diện đang chuẩn bị bước vào cuộc hiến tế vĩ đại.
Trên bầu trời, những vệt sáng vàng kim của Đài Thăng Tiên vẫn lấp lánh như một phép màu của thần thánh. Nhưng trong mắt Lâm Khuyết, những dải sáng đó giống như những sợi tơ nhện khổng lồ, bủa vây lấy toàn bộ linh khí của Phàm Trần Tứ Châu, chờ đợi thời khắc rút cạn sinh mệnh lực của vạn vật.
Đột ngột, chiếc nhẫn màu đen cổ phác trên ngón tay trỏ của Lâm Khuyết run lên bần bật. Một luồng khói xanh nhạt u uẩn từ trong nhẫn thoát ra, ngưng tụ thành hình hài một lão giả lưng còng, tóc tai bù xù nhưng đôi mắt lại tinh anh như thấu tận hồng trần.
Đó chính là Thanh Lão – tàn hồn từ kỷ nguyên trước, kẻ từng thất bại dưới tay Thiên Đạo và giờ đây nương náu trong nhẫn cổ của Lâm Khuyết.
"Khặc khặc… Lâm tiểu tử, ngươi vẫn còn tâm trí để ngồi thiền sao?" Thanh Lão mở miệng, giọng nói khàn đục như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau, mang theo sự châm chọc cố hữu nhưng không giấu nổi vẻ bồn chồn.
Lâm Khuyết không mở mắt, hơi thở vẫn đều đặn: "Thanh Lão, ông thức tỉnh sớm hơn dự tính của ta ba ngày."
"Nếu ta không tỉnh lại, e là chờ đến khi ngươi bị ném vào lò luyện đan của đám 'thiên nhân' kia, ta cũng sẽ bị biến thành một vũng mủ!" Thanh Lão bay lơ lửng quanh Lâm Khuyết, ánh mắt lão nhìn lên Đài Thăng Tiên phía xa, trong đó tràn ngập sự thù hận và sợ hãi. "Ngươi có cảm nhận được không? Mùi vị đó… mùi của sự mục nát ẩn dưới lớp hương trầm thần thánh."
Lâm Khuyết lúc này mới từ từ mở mắt. Đôi đồng tử của hắn dường như có hai vòng xoáy nhỏ đang xoay ngược chiều nhau, thần bí vô cùng.
"Ta cảm nhận được," Lâm Khuyết lạnh lùng đáp. "Đài Thăng Tiên không phải là để đón người lên thượng giới, mà là một 'lỗ thoát' khí vận. Bọn chúng muốn thu hoạch toàn bộ linh căn chất lượng cao của thế giới này trong một lần duy nhất."
Thanh Lão gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc chưa từng có: "Đúng, nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Ngươi có biết tại sao lần này Thái Thượng Thiên Tôn lại hào phóng ban xuống nhiều 'khí vận' cho Diệp Phàn như vậy không?"
Lâm Khuyết nhíu mày: "Để hắn trở thành một 'viên đan dược' hảo hạng nhất?"
"Chỉ đúng một nửa!" Thanh Lão hạ giọng, luồng tàn hồn của lão dao động dữ dội. "Lâm Khuyết, ta đã nhìn thấu một phần nhân quả từ mảnh vỡ ký ức còn sót lại. Thái Thượng không chỉ muốn thu hoạch linh căn. Lão đang tìm kiếm một thứ… đó là 'Nhất Niệm'. Lão biết trong kiếp này, 'Biến Số' đã xuất hiện. Đại lễ Thăng Tiên thực chất là một cái lưới khổng lồ để sàng lọc ra kẻ nắm giữ nghịch đạo chi niệm."
Lâm Khuyết đứng dậy, tà áo xám bay phần phật trong gió đêm. Hắn nhìn sâu vào bóng tối, giọng nói trầm xuống: "Ý ông là, tất cả những hào quang dành cho Diệp Phàn, những áp lực nhắm vào ta… tất cả đều là để ép ta phải bộc lộ bản ngã trước thời hạn?"
"Chính xác!" Thanh Lão bay đến trước mặt hắn, ánh mắt già nua đầy vẻ cảnh báo. "Ngươi nghĩ mình đang giấu mình rất tốt? Không! Khi ngươi thi triển Luân Hồi Quyết để nghịch chuyển kinh mạch, Thiên Đạo đã đánh hơi thấy ngươi. Thái Thượng Thiên Tôn không phải là những kẻ ngu ngốc ở hạ giới này. Lão là kẻ vận hành vòng lặp. Bất cứ điều gì không nằm trong 'kịch bản' đều sẽ bị lão dẫm nát ngay khi còn là mầm mống."
Lão dừng lại một chút, chỉ tay về phía phương hướng của Dao Trì Thánh Địa: "Còn nữa, về tiểu nha đầu Vân Hi đó… ngươi phải cẩn thận."
Trái tim Lâm Khuyết thắt lại một nhịp, nhưng gương mặt hắn vẫn bình thản: "Nàng làm sao?"
"Nàng mang trong mình Cửu U Linh Thể, vốn dĩ là thứ tinh khiết nhất thế gian. Nhưng ngươi có bao giờ tự hỏi, tại sao một linh thể quý giá như vậy lại xuất hiện ở một hạ giới linh khí cạn kiệt?" Thanh Lão cười lạnh, nụ cười đầy sự chua chát. "Nàng chính là 'Bình Chứa'. Thái Thượng tách một sợi phân hồn của chính mình, gieo vào thai cốt của mẫu thân nàng, nuôi dưỡng hàng vạn năm để tạo ra một chiếc khóa linh hồn hoàn hảo nhất. Ngày nàng 'thăng tiên' cũng là ngày chiếc khóa đó mở ra, nuốt chửng linh hồn của tất cả những kẻ đứng trên đài tế."
Ánh mắt Lâm Khuyết lúc này rốt cuộc cũng hiện lên một tia sát khí thấu xương. Bầu không khí xung quanh hắn đột ngột giảm xuống đến độ đóng băng. Đỉnh núi Tử Vân vốn đang xào xạc bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ, ngay cả tiếng gió cũng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
"Lấy nàng làm mồi, lấy ta làm mục tiêu, lấy chúng sinh làm dược dẫn… Thái Thượng Thiên Tôn, tính toán của lão quả nhiên chưa bao giờ thay đổi," Lâm Khuyết nghiến răng, từng chữ thốt ra như sấm sét nổ vang trong ý thức.
Thanh Lão thở dài: "Kiếp trước ngươi chết vì sự chính trực, vì muốn cứu vạn dân nên mới bị đồ đệ và sư phụ phản bội. Kiếp này, nếu ngươi lại vì tình cảm nam nữ mà manh động, kết cục sẽ không khác gì."
"Ông muốn ta bỏ mặc nàng?" Lâm Khuyết xoay người nhìn Thanh Lão, ánh mắt sắc như kiếm.
"Ta muốn ngươi phải tỉnh táo!" Thanh Lão gầm lên. "Đừng quên mục đích của chúng ta. Ngươi cần mảnh vỡ Luân Hồi dưới lòng Vong Xuyên Hà. Chỉ khi tìm được nó, rèn lại Trảm Thần Kiếm, ngươi mới có cơ hội phá vỡ 'cái lồng' này. Nếu bây giờ ngươi xông lên Đài Thăng Tiên cứu người, ngươi sẽ rơi vào bẫy rập đã giăng sẵn. Khi đó, không ai cứu được ngươi, và thế giới này sẽ mãi mãi chìm trong vòng lặp vô tận."
Lâm Khuyết im lặng. Hắn nhìn bàn tay mình, nơi những sợi dây nhân quả mờ ảo đang quấn quýt lấy nhau. Hắn thấy được một sợi dây đỏ thắm, bền chặt nối liền từ tim mình đến phương xa – nơi Vân Hi đang ngồi cô độc trong tẩm điện Dao Trì, ánh mắt u buồn nhìn về phía ngôi sao xa xôi nhất.
"Thanh Lão, ông nói đúng. Nếu chỉ dựa vào tu vi hiện tại của Khải Linh Cảnh cửu trọng, ta lên đó chẳng khác gì nộp mạng," Lâm Khuyết đột ngột thu lại sát khí, bình tĩnh đến lạ thường. "Nhưng ông quên một điều. Ta là Lâm Khuyết, là kẻ đã từng chấp chưởng Cửu Luân."
Thanh Lão ngẩn người: "Ngươi định làm gì?"
"Ông từng nói về cơ chế 'Vay mượn tương lai' đúng không?"
Sắc mặt Thanh Lão đại biến, tàn hồn của lão run rẩy: "Ngươi điên rồi! Đó là cấm thuật điên rồ nhất của Luân Hồi Quyết. Ngươi muốn vay mượn sức mạnh của chính mình ở vạn kiếp sau để chiến đấu hiện tại? Cái giá phải trả là ngươi sẽ mất đi ký ức, mất đi cảm xúc, thậm chí là bị luân hồi cắn trả, vĩnh viễn không thể siêu sinh!"
Lâm Khuyết nhếch môi cười, một nụ cười ngông cuồng và ngạo nghễ, thứ phong thái của một Tiên Tôn đứng đầu vạn cổ rốt cuộc đã lộ diện.
"Nếu không có tương lai, thì vay mượn tương lai có gì là đáng tiếc? Nếu thế giới này chỉ là một vòng lặp giả tạo, thì sự tồn tại của ta có nghĩa lý gì nếu không thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ?"
Hắn bước tới rìa vách đá, nhìn xuống vực sâu thăm thẳm bên dưới.
"Thái Thượng muốn chơi một ván cờ lớn, vậy ta sẽ lật tung bàn cờ của lão. Hắn muốn dùng Vân Hi làm khóa, ta sẽ dùng Nhất Niệm để bẻ gãy chiếc khóa đó. Thanh Lão, hãy chuẩn bị đi. Sáng mai, khi tiếng chuông thăng tiên thứ nhất ngân lên, ta muốn ông giúp ta che dấu thiên cơ trong vòng ba hơi thở."
Thanh Lão nhìn bóng lưng đơn độc nhưng kiên định của Lâm Khuyết, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Lão đã sống qua hàng triệu năm, kiến chứng biết bao thiên tài nghịch thiên, nhưng chưa thấy ai có "Đạo niệm" kiên định và điên rồ như thiếu niên này.
"Khặc… được thôi. Lão phu đã đánh cược cả mạng sống này vào ngươi, thêm một lần điên rồ nữa thì đã sao?" Thanh Lão cười khổ, rồi bóng hình dần tan biến vào nhẫn cổ. "Nhưng nhớ kỹ, mảnh vỡ Luân Hồi ở Vong Xuyên Hà chính là hy vọng duy nhất. Đừng để lòng trắc ẩn che mờ đại đạo."
Lâm Khuyết không đáp lời. Hắn ngồi xuống, bắt đầu kết ấn.
Lần này, hắn không tu luyện linh khí. Hắn đang câu thông với dòng chảy thời gian.
Trong tiềm thức của hắn, một không gian mênh mông xám xịt hiện ra. Ở đó, có hàng ngàn, hàng vạn "Lâm Khuyết" khác nhau đang đứng. Có Lâm Khuyết là một phàm nhân áo vải, có Lâm Khuyết là một ma đầu máu nhuộm đầy tay, có Lâm Khuyết là một vị thần linh cao thượng… Tất cả đều là hắn ở những kiếp luân hồi khác nhau.
"Ta, Lâm Khuyết, lấy danh nghĩa Nghịch Đạo Giả, vay mượn một niệm của vạn kiếp!"
*Ầm!*
Một tiếng nổ vô thanh vang lên trong linh hồn hắn. Cả đỉnh núi Tử Vân rung chuyển dữ dội. Những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, che lấp hoàn toàn ánh sáng của Đài Thăng Tiên. Thiên kiếp? Không, đó là sự giận dữ của Thiên Đạo khi phát hiện có kẻ đang đánh cắp sức mạnh từ quy luật.
Lâm Khuyết phun ra một ngụm máu tươi, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực như đuốc. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh khủng khiếp, cổ xưa và đầy sự tang thương đang tràn vào huyết quản. Tóc hắn từ màu đen tuyền bắt đầu chuyển sang màu xám tro, dài ra tận gót chân.
Trên trán hắn, một ký hiệu hình vòng tròn luân hồi khuyết mất một góc từ từ hiện hiện, phát ra ánh sáng tím sẫm đầy tà mị.
—
Cùng lúc đó, tại đỉnh Đài Thăng Tiên.
Diệp Phàn đang ngồi xếp bằng, tận hưởng sự lễ bái của hàng vạn tu sĩ bên dưới, đột ngột mở mắt ra. Hắn nhìn về phía bắc, chân mày nhíu chặt.
"Thần hồn của ta… tại sao lại run rẩy?" Diệp Phàn lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình vừa mới lướt qua, khiến kim giáp trên người hắn phát ra tiếng kêu ong ong sợ hãi.
"Diệp Phàn đồ nhi, có chuyện gì sao?" Một giọng nói oai nghiêm, xa xăm vang lên trong tâm trí hắn. Đó là sứ giả của Thiên Đạo.
Diệp Phàn cung kính cúi đầu: "Thưa sư tôn, con vừa cảm thấy một luồng hơi thở bất thường từ phía Tử Vân sơn. Có vẻ như… con sâu bọ Lâm Khuyết kia đang làm trò gì đó."
"Hừ, chỉ là một kẻ sắp chết giãy chết mà thôi," Giọng nói kia đầy vẻ khinh miệt. "Cứ để hắn vùng vẫy. Sáng mai, khi đại lễ bắt đầu, hắn sẽ nhận ra toàn bộ sự phản kháng của mình chỉ là một trò cười cho Thiên Đạo. Ngươi hãy tập trung chuẩn bị dung hợp khí vận, đừng để lãng phí món quà của Thái Thượng Thiên Tôn."
"Tuân mệnh!" Diệp Phàn nhếch môi, ánh mắt tràn đầy sự tàn độc. "Lâm Khuyết, ta sẽ chờ ngươi ở Đài Thăng Tiên. Ta muốn chính mắt ngươi nhìn thấy người con gái ngươi yêu trở thành bậc thang để ta bước lên đỉnh cao thế giới."
—
Dưới chân núi Tử Vân, trong một ngôi miếu hoang đổ nát, Lục Trầm đang mài thanh hắc kiếm của mình trên một phiến đá. Tiếng "xoèn xoẹt" khô khốc vang lên trong đêm tối. Hắn dừng tay, nhìn lên đỉnh núi đang bị mây đen bao phủ, rồi nhìn xuống thanh kiếm trong tay mình.
"Lâm huynh, lần này xem ra ngươi chơi lớn rồi," Lục Trầm cười hắc hắc, tra kiếm vào vỏ. "Trời cao thì đã sao? Một kiếm chém xuống, cũng chỉ là một màu máu mà thôi."
Hắn đứng dậy, khoác lên vai một bình rượu lớn, bước đi thong dong về phía Đài Thăng Tiên. Bóng lưng hắn cô độc nhưng lại toát ra một thứ kiếm ý sắc bén đến mức khiến không gian xung quanh vỡ vụn từng mảng nhỏ.
Đêm nay, Phàm Trần Tứ Châu yên bình đến lạ thường. Nhưng đó là sự yên bình trước khi núi lửa phun trào, là khoảng lặng của con mãnh thú đang tích tụ toàn bộ sức lực cho một cú vồ chí mạng.
Trên đỉnh núi, Lâm Khuyết vẫn ngồi đó, hơi thở dần lặn vào hư không. Mái tóc xám của hắn bay nhẹ trong gió, che đi một nửa khuôn mặt đang lạnh lùng đến cực điểm.
"Vân Hi… chờ ta."
Một lời nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một ý niệm kiên định đủ để xuyên thủng cả chín tầng mây, vượt qua cả dòng chảy luân hồi vạn cổ.
Ngày mai, trời sẽ sụp.
Sáng sớm hôm sau.
Tia nắng đầu tiên chưa kịp ló rạng qua đường chân trời thì một tiếng chuông cổ quái đã vang lên.
*Boong——*
Tiếng chuông này không trong trẻo như mọi khi, mà mang theo một sự trầm hùng, bi tráng, lan tỏa khắp ngóc ngách của tứ châu lục địa. Toàn bộ phàm nhân đang ngủ say đều bị đánh thức bởi một nỗi buồn man mác không tên. Các tu sĩ thì đồng loạt cảm thấy linh lực trong người dao động mạnh mẽ, tựa như đang bị một lực hút khổng lồ kéo về phía Đài Thăng Tiên.
Đại lễ Thăng Tiên – lễ hội máu vạn năm có một – đã chính thức bắt đầu.
Lâm Khuyết đứng dậy trên đỉnh Tử Vân. Sức mạnh "vay mượn" đang gào thét trong tế bào hắn, mang lại cho hắn một cảm giác toàn năng nhưng cũng đầy đau đớn. Mỗi bước chân hắn đi, mặt đất bên dưới đều để lại những vết nứt hình mạng nhện đen ngòm.
Thanh Lão từ trong nhẫn truyền ra lời nhắn cuối cùng trước khi hoàn toàn ẩn mình: "Lâm Khuyết, từ giờ phút này, ngươi không còn đường lui nữa. Nếu thất bại, linh hồn ngươi sẽ bị Thiên Đạo xé nhỏ để lấp vào những lỗ hổng luân hồi. Ngươi… đã sẵn sàng chưa?"
Lâm Khuyết không trả lời bằng lời nói. Hắn chỉ giơ tay lên, nắm chặt chuôi của thanh kiếm gãy.
*Rắc!*
Một tia sét tím đen đánh xuống ngay đỉnh núi, xé toạc màn đêm cuối cùng.
"Ta không cần đường lui."
Hắn bước tới trước, bóng dáng đột ngột biến mất vào hư không, chỉ còn lại những tàn ảnh của không gian bị vỡ vụn.
Hành trình nghịch thiên, nhất niệm phá luân hồi, thực sự bắt đầu từ giây phút này.