Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 44: Huyết chiến sa mạc**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:50:37 | Lượt xem: 7

**CHƯ Chương 44: HUYẾT CHIẾN SA MẠC**

Gió rít lên qua những khe đá cằn cỗi, mang theo hơi nóng hầm cập và mùi rỉ sét nồng nặc của quặng sắt lộ thiên. Trước mắt Lâm Khuyết và Lục Trầm là Sa mạc Xích Huyết — một vùng đất chết chóc nằm ở rìa Trung Giới, nơi mà cát không có màu vàng bình thường mà đỏ thẫm như thể đã bị thấm đẫm máu của thần ma từ vạn cổ trước.

"Lâm huynh, xem chừng lần này chúng ta trúng số độc đắc rồi."

Lục Trầm nhổ một bãi nước bọt lẫn cát bụi xuống đất, bàn tay gầy guộc nhưng gân guốc đang siết chặt lấy chuôi của thanh hắc kiếm rỉ sét. Đôi mắt gã không hề có vẻ sợ hãi, ngược lại còn cháy lên những tia lửa của sự phấn khích điên cuồng.

Phía trước bọn họ, chân trời đỏ rực không chỉ bởi ánh hoàng hôn mà còn bởi ánh sáng phản chiếu từ giáp trụ của hàng ngàn tu sĩ. Đó là Quân đoàn Chấp Pháp của Thần Điện Thái Thượng. Những con chiến mã phi thiên, toàn thân bao phủ bởi lôi điện, đang đạp hư không mà đến. Tiếng vó ngựa dồn dập như tiếng sấm nện vào tâm khảm của kẻ yếu đuối, làm rung chuyển cả những cồn cát cao hàng chục trượng.

Lâm Khuyết đứng sừng sững như một ngọn thương không thể bẻ gãy. Dù lồng ngực vẫn còn âm ỉ đau sau trận càn quét của Thiên Khu Giả, nhưng khí thế của hắn lại đang không ngừng thăng hoa. Nghịch Đạo Cơ trong cơ thể hắn đang xoay chuyển kịch liệt, điên cuồng thôn phệ chút linh khí mỏng manh còn sót lại giữa bầu không khí khô khốc này.

"Tổng cộng có ba ngàn quân thiết giáp, sáu vị chấp sự cảnh giới Pháp Tắc, và…" Lâm Khuyết nheo mắt, nhìn về phía cỗ long xa rực rỡ nhất ở trung tâm, "…một vị Thống lĩnh đang chạm ngưỡng Luân Hồi Cảnh."

"Ba ngàn à? Chia đôi nhé?" Lục Trầm cười khẩy, thanh hắc kiếm trong tay gã bắt đầu run rẩy, phát ra những tiếng kêu rít như tiếng rồng ngâm trong bóng tối. "Tên Thống lĩnh đó để cho ngươi, đám còn lại… để ta làm thịt cho nóng người."

Lâm Khuyết không trả lời bằng lời nói. Hắn chỉ lặng lẽ tiến lên một bước. Nhất thời, một vòng sóng xung kích vô hình từ chân hắn lan tỏa, khiến cát đỏ dưới chân hóa thành bột mịn, thổi bùng lên một trận bão cát bao vây lấy hai người.

"Giết!"

Từ phía xa, một tiếng lệnh lạnh lùng vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.

Ngay lập tức, hàng ngàn luồng ánh sáng đủ màu sắc từ trên không trung trút xuống như mưa rào. Đó là các loại linh bảo, kiếm khí và phù lục do quân đoàn Thần Điện đồng loạt kích hoạt. Áp lực khổng lồ từ hàng ngàn tu sĩ cộng dồn lại tạo thành một vầng hào quang chói lòa, muốn nghiền nát hai bóng người nhỏ bé dưới mặt đất.

"Cút đi cho lão tử!"

Lục Trầm gầm lên, hắc kiếm trong tay gã chém ngang một đường tuyệt mỹ.

*Bành!*

Một đạo kiếm khí màu đen kịt, mang theo ý chí hoang dã và ngang tàng, trực tiếp xé toạc màng che của bầu trời. Kiếm khí đi tới đâu, linh pháp của quân đoàn Thần Điện vỡ vụn tới đó. Lục Trầm không hề lùi bước, gã như một con mãnh hổ lao vào đàn cừu, mỗi một nhát kiếm vung ra đều mang theo một cái đầu lìa khỏi cổ hoặc một bộ giáp trụ bị chẻ làm đôi.

Trong khi Lục Trầm đang quấy đảo hàng ngũ địch bằng lối đánh liều chết, Lâm Khuyết vẫn bước đi thong thả giữa cơn mưa tên lửa đạn. Những mũi tên linh lực bay đến gần hắn chừng ba thước bỗng nhiên như rơi vào một đầm lầy thời gian, tốc độ chậm lại rồi dần dần tan biến thành hư không.

Đây là "Nhất Niệm – Tĩnh Chỉ".

Mục tiêu của hắn chỉ có một: Vị Thống lĩnh đang ngồi trên cỗ long xa.

"Càn rỡ nghịch tặc!"

Hai vị chấp sự Pháp Tắc Cảnh nhận thấy Lâm Khuyết đang tiếp cận, lập tức hét lên một tiếng. Một người vung ra một dải lụa dài bao phủ bởi hỏa diễm vạn năm, người kia điều khiển một đôi búa tạ mang theo sức mạnh của núi cao, đồng loạt trấn áp xuống đỉnh đầu Lâm Khuyết.

Lâm Khuyết ngước mắt lên, ánh nhìn bình thản đến lạ lùng.

"Trút xuống."

Hắn chỉ thốt ra hai chữ nhẹ bẫng. Ngay lập tức, một sức mạnh nhân quả vô hình tác động vào thực tại. Dải lụa hỏa diễm vốn đang tấn công Lâm Khuyết bỗng nhiên mất đi phương hướng, quay ngược lại quấn lấy đôi búa tạ của đồng đội. Sự va chạm giữa hỏa và thổ tạo nên một vụ nổ kinh thiên, hất văng cả hai vị chấp sự ra xa trong sự ngơ ngác tột độ.

Lâm Khuyết không dừng lại, gót chân hắn khẽ chạm xuống cát, cả người hóa thành một đạo thanh ảnh biến mất. Khi hắn xuất hiện trở lại, hắn đã đứng trên mui cỗ long xa.

Thống lĩnh của quân đoàn, một trung niên nam tử mặc kim giáp với ánh mắt sắc lạnh như diều hâu, bấy giờ mới chậm rãi đứng dậy. Lão cầm lấy một thanh trường đao lấp lánh linh văn, hơi thở Luân Hồi Cảnh bán bộ khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn.

"Ngươi chính là Lâm Khuyết? Kẻ mà Thần Điện treo thưởng vạn năm khó gặp?" Thống lĩnh lạnh lùng hỏi, trường đao chỉ thẳng vào tim Lâm Khuyết.

"Lời nhảm nhí, để dành xuống dưới mà nói."

Lâm Khuyết vung tay, một mảnh vỡ rỉ sét của Trảm Thần Kiếm hiện ra trong lòng bàn tay. Không cần kiếm chuôi, không cần hoa lệ, hắn dùng chính linh hồn lực lượng để dẫn dắt thanh kiếm gãy này.

*Keng!*

Đao và kiếm chạm nhau. Một tiếng động khô khốc vang lên nhưng sức công phá phía sau nó lại khiến toàn bộ sa mạc trong vòng bán kính mười dặm lún xuống sâu thêm ba thước.

Máu của Lâm Khuyết lại bắt đầu chảy ra từ vết thương cũ, nhưng khí thế của hắn không giảm mà tăng. Nghịch Thiên Kiếm Ý từ mảnh vỡ truyền vào cánh tay, hòa quyện với ý chí không khuất phục của hắn, tạo thành một loại sức mạnh có thể xuyên thấu mọi phòng ngự của pháp tắc.

"Nhất Niệm… Phá Pháp!"

Lâm Khuyết trầm giọng quát. Toàn bộ linh lực trên thanh trường đao của vị Thống lĩnh bỗng nhiên bị triệt tiêu hoàn toàn. Trong một sát na đó, trường đao trở thành sắt vụn tầm thường. Vẻ mặt vị Thống lĩnh từ lãnh đạm chuyển sang kinh hoàng tột độ:

"Đây là sức mạnh gì? Ngươi không dùng linh lực?!"

"Đây là ý chí của người không chịu làm nô lệ cho trời."

Lâm Khuyết bước tới, mảnh vỡ Trảm Thần Kiếm lạnh lùng rạch qua không gian. Một vệt máu dài bắn tung tóe lên mặt cát đỏ thẫm. Đầu vị Thống lĩnh rơi xuống, đôi mắt vẫn còn trợn trừng không tin vào sự thật.

Phía bên dưới, Lục Trầm đã nhuộm mình trong máu. Gã đứng giữa núi xác của hàng trăm tu sĩ, thở hồng hộc nhưng tiếng cười vẫn ngạo nghễ:

"Lâm huynh! Nhìn xem! Chúng ta đã làm gì này!"

Giữa sa mạc mênh mông, ba ngàn quân đoàn Thần Điện kiêu hùng giờ đây đã tan rã. Kẻ chết, kẻ chạy trốn trong loạn lạc. Chiến thắng này vốn dĩ là điều không tưởng đối với bất kỳ tu sĩ Trung Giới nào, nhưng hôm nay, tại Sa mạc Xích Huyết, hai thiếu niên đã tạo nên một hồi thần thoại.

Tuy nhiên, Lâm Khuyết không hề lộ vẻ vui mừng. Hắn nhìn vào lòng bàn tay, mảnh vỡ Luân Hồi đang rung động dữ dội.

"Thanh Lão, ông cảm nhận được chứ?"

"Đúng vậy tiểu tử…" Giọng nói Thanh Lão vang lên đầy nghiêm trọng. "Sâu dưới bãi tha ma của quân đoàn này, mảnh vỡ thứ hai đang thức tỉnh. Nó không phải do chúng ta tìm thấy, mà là… máu của những kẻ vừa chết đã tưới cho nó tỉnh lại."

Đột nhiên, cả sa mạc rung chuyển dữ dội. Từ tâm điểm vụ chiến đấu, cát đỏ bắt đầu xoay tròn tạo thành một vòi rồng khổng lồ nối liền trời đất. Một luồng uy áp cổ xưa, trầm mặc và chứa đầy sự u uất từ hàng triệu năm trước từ từ trồi lên.

Lâm Khuyết lau vết máu trên môi, ánh mắt rực sáng. Đây mới chính là thử thách thực sự. Kẻ địch của hắn không chỉ là Thần Điện, mà còn là chính cái quy luật luân hồi nghiệt ngã này.

Hắn nắm chặt mảnh vỡ thanh kiếm, ra hiệu cho Lục Trầm lùi lại.

"Hành trình của chúng ta… bây giờ mới thật sự bắt đầu."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8