Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 47: Tìm kiếm phương thuốc cứu Lục Trầm**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:52:40 | Lượt xem: 6

CHƯƠNG 47: SINH TỬ GIÀNH GIẬT, CẤM ĐỊA THIÊN MỘ

Gió lạnh rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Sa mạc Xích Huyết, mang theo vị tanh nồng của máu và tro tàn của những linh hồn vừa tan biến. Dưới ánh trăng tà nhợt nhạt, bóng dáng Lâm Khuyết hiện lên đơn độc và lảo đảo. Hắn cõng Lục Trầm trên lưng, mỗi bước chân đều lún sâu vào cát nóng, để lại những vệt máu dài đỏ sẫm.

Thân thể Lâm Khuyết lúc này chẳng khác gì một món đồ sứ đã rạn nứt đến cực điểm, chỉ cần một làn gió nhẹ cũng có thể khiến hắn tan tành. Phản phệ từ việc cưỡng ép luân chuyển sức mạnh của Mảnh Vỡ Luân Hồi đang tàn phá ngũ tạng lục phủ của hắn. Nhưng, đau đớn trên thân xác chẳng thấm thía gì so với sự lạnh lẽo trong tâm can khi hắn cảm nhận được sinh mệnh của người anh em trên lưng đang lịm dần.

Lục Trầm… gã kiếm tu điên cuồng vốn luôn tràn đầy kiêu ngạo ấy, lúc này hơi thở mỏng manh như tơ nhện, da mặt xám ngắt như tro nguội. Thanh kiếm gãy của y vẫn được Lâm Khuyết buộc chặt bên hông, run lên từng hồi theo nhịp bước của hắn.

– Thanh Lão… – Lâm Khuyết thầm gọi trong thức hải, giọng nói khàn đặc, tràn đầy sự khẩn cầu mà cả hai đời hắn chưa bao giờ thể hiện.

Một tia khói xanh nhạt nhẽo hiện lên từ chiếc nhẫn cũ kỹ, Thanh Lão hiện ra với khuôn mặt trầm trọng chưa từng có. Ông ta khẽ đặt tay lên trán Lục Trầm, chân mày nhíu chặt lại thành một đường thẳng.

– Tiểu tử này… linh hải đã nát, kinh mạch vỡ vụn bảy thành, nhưng điều đáng sợ nhất là Thiên Đạo Chi Lực của tên Triệu Vô Cực kia đã ăn mòn vào tận cốt tủy y. Hắn muốn dùng thân xác Lục Trầm làm môi trường nuôi dưỡng sát niệm. – Thanh Lão thở dài, thanh âm mang theo chút xót xa – Trong vòng ba canh giờ nữa, nếu không có linh dược cực phẩm giữ lại một tia sinh cơ cuối cùng, thần tiên cũng không cứu nổi.

Trái tim Lâm Khuyết thắt lại. Hắn khàn giọng hỏi:

– Cần cái gì? Dù là hái trăng trên trời hay xuống cửu tuyền trảm quỷ, ta cũng sẽ mang về!

Thanh Lão nhìn thẳng vào mắt Lâm Khuyết, từng chữ thốt ra nặng tựa nghìn cân:

– Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan.

Lâm Khuyết khựng lại. Đây là cấp bậc đan dược gì, hắn rõ hơn ai hết. Ở kiếp trước tại Thượng Giới, đây là thần đan mà ngay cả các tông môn vạn năm cũng coi là trấn phái chi bảo. Một viên đan dược có thể khiến người chết sống lại, cải tử hoàn sinh, nghịch chuyển luân hồi. Ở cái nơi linh khí cạn kiệt như Hạ Giới này, đào đâu ra loại đan dược đó?

– Không có đan sẵn, nhưng có dược liệu. – Thanh Lão như đọc được suy nghĩ của hắn, tay chỉ về phía dãy núi mờ mịt quanh năm mây đen bao phủ ở rìa sa mạc – Nơi đó là Thiên Mộ Huyệt, một trong "Phàm Trần Thất Cấm". Ngàn năm trước, một vị Đan Tôn đã vẫn lạc tại đó, mang theo "Cửu Chuyển Hoàn Hồn Thảo". Nếu ngươi có thể lấy được thảo dược này, lão phu sẽ dùng tàn hồn làm vạc, cưỡng ép luyện chế một viên đan dược bán thành phẩm. Đó là cơ hội duy nhất.

Lâm Khuyết không hề do dự, cũng chẳng hỏi về độ nguy hiểm của Thiên Mộ Huyệt. Với hắn, từ khi bước chân lên con đường nghịch đạo này, cái chết đã là một người bạn thân thiết.

– Được!

Hắn nghiến răng, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra mấy viên hồi khí đan rẻ tiền nuốt chửng, mặc kệ dược lực thô bạo tàn phá thêm kinh mạch, ép bản thân đứng vững lại.

Thiên Mộ Huyệt vốn là một bãi tha ma khổng lồ từ thời cổ đại. Truyền thuyết kể rằng, đây là nơi chôn cất những kẻ thua cuộc trong cuộc chiến tranh đoạt khí vận. Tử khí nơi đây nồng đậm đến mức hóa thành hắc vụ, che lấp mọi ánh sáng. Bước vào đây, đồng nghĩa với việc bước một chân vào cửa phủ Diêm Vương.

Càng tiến gần tới cấm địa, áp lực càng đè nặng. Không khí trở nên đặc quánh và lạnh lẽo, mang theo những tiếng gào rú u oán của những oan hồn không thể siêu thoát. Lâm Khuyết cảm thấy linh lực trong người bị ức chế đến mức khó lòng vận chuyển, ngay cả "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết" cũng đang rục rịch như muốn bộc phát để chống lại tử khí xâm nhập.

– Giữ vững đạo tâm! – Thanh Lão cảnh báo – Thiên Mộ Huyệt không chỉ giết người bằng linh lực, mà nó giết người bằng sự tuyệt vọng.

Lâm Khuyết bước vào hắc vụ. Trước mắt hắn, những bộ xương khô rải rác trên đất xám, có những bộ xương to lớn như tòa nhà, tỏa ra uy áp khủng khiếp của yêu thú cổ xưa. Những linh thể lờ mờ bay lơ lửng, đôi mắt đỏ ngầu thèm khát nhìn về phía sinh khí hiếm hoi tỏa ra từ hai người.

Hắn một tay giữ chặt Lục Trầm, tay kia rút Trảm Thần Kiếm gãy ra.

"Hưu!"

Một cái bóng đen từ trong màn sương lao ra, móng vuốt sắc lẹm xé rách không gian hướng thẳng về đầu Lâm Khuyết. Hắn không né, cũng không kịp né. Kiếm ý trong đầu bùng lên một niệm, Trảm Thần Kiếm chém ngang một đường hình bán nguyệt đỏ thẫm.

"Răng rắc!"

Linh thể kia gào thét rồi tan biến thành làn khói. Nhưng ngay sau đó, hàng trăm, hàng ngàn linh thể khác như đánh hơi thấy mùi máu, điên cuồng lao tới.

Lâm Khuyết nghiến răng, thầm vận Nhất Niệm Luân Hồi Quyết. Một vòng xoáy vô hình lan tỏa xung quanh hắn và Lục Trầm. Những linh thể lao vào vòng xoáy ấy lập tức rơi vào ảo cảnh, chúng đứng hình, rồi bắt đầu tự cấu xé lẫn nhau như đang gặp phải nỗi sợ hãi tột độ từ sâu trong ký ức.

– Đi! – Lâm Khuyết gầm lên, bàn chân giẫm mạnh lên một mảnh sọ khô, mượn lực lao nhanh vào sâu trong cấm địa.

Thân thể hắn rung lên dữ dội. Mỗi khi vận dụng Nhất Niệm Luân Hồi Quyết, máu từ các lỗ chân lông lại rỉ ra, nhuộm đỏ cả áo bào. Hắn đang đánh đổi tuổi thọ và bản nguyên để đổi lấy tốc độ.

Vượt qua vòng ngoài đầy rẫy oan hồn, hắn tiến vào một thung lũng yên tĩnh một cách kỳ quái. Giữa thung lũng là một gò đất cao, phía trên cắm một thanh dược sạn rỉ sét. Ngay bên cạnh thanh dược sạn ấy, một đóa cỏ màu tím biếc, có chín cánh hình xoắn ốc đang tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ nhưng đầy sức sống.

– Cửu Chuyển Hoàn Hồn Thảo! – Thanh Lão hô lên đầy vui mừng, nhưng ngay sau đó lại trở nên vô cùng căng thẳng – Cẩn thận, thứ bảo vệ nó không phải là thú, mà là "Túc Mệnh Ảnh".

Từ trong bóng tối của gò đất, một hình người từ từ đứng dậy. Điều kinh hoàng là, hình người này có hình dáng, hơi thở và ngay cả kiếm ý giống hệt Lâm Khuyết. Thậm chí, thanh kiếm gãy trong tay kẻ đó cũng phát ra tiếng rung y hệt Trảm Thần Kiếm.

"Ngươi là ai?" – Một giọng nói vang lên trong đầu Lâm Khuyết, giống hệt giọng của chính hắn.

– Ta là chính ngươi, là kẻ đã thất bại ở kiếp trước, là kẻ sắp khiến huynh đệ mình phải bỏ mạng ở kiếp này. – Bóng đen bước tới, mỗi bước chân đều mang theo sự đè nén của Thiên Đạo Pháp Tắc.

Đây là thử thách của Thiên Mộ. Muốn lấy được thuốc cứu người, phải đối mặt với nỗi sợ lớn nhất của bản thân, đối mặt với sự thất bại của quá khứ.

Bóng đen vung kiếm, một chiêu "Nghịch Thiên Kiếm Ý" chém tới. Lâm Khuyết đồng tử co rụt lại, hắn nhận ra chiêu thức này còn thuần thục và mạnh mẽ hơn cả hắn lúc này.

Hắn phải buông Lục Trầm xuống để chiến đấu, nhưng ngay khi hắn vừa có ý định đó, bóng đen lại cười lạnh:

– Buông y ra, ngươi có thể thắng. Nhưng nếu ngươi buông, đạo tâm của ngươi sẽ nứt vỡ. Nếu ngươi không buông, ngươi sẽ chết. Lâm Khuyết, ngươi chọn đi!

Lâm Khuyết nhìn Lục Trầm đang nằm trên lưng, cảm nhận được hơi ấm cuối cùng của người anh em đang dần tan biến. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự ngông cuồng và khinh miệt.

– Chọn? Ta không bao giờ chọn. – Lâm Khuyết dùng một tay siết chặt sợi dây buộc Lục Trầm vào lưng mình – Ý niệm của ta là đạo, ý chí của ta là mệnh. Nếu Thiên Đạo muốn ta phải chọn giữa bản thân và huynh đệ, vậy ta sẽ trảm cả Thiên Đạo!

"Oanh!"

Một luồng khí thế từ trước tới nay chưa từng có bùng phát từ cơ thể suy kiệt của Lâm Khuyết. Đó không phải là linh lực, mà là sức mạnh của "Ý Niệm". Nhất Niệm Luân Hồi Quyết vận chuyển đến mức cực hạn, vạn vật xung quanh như ngừng trôi.

Hắn không tránh né chiêu kiếm của đối phương. Hắn tiến thẳng về phía trước, để thanh kiếm của bóng đen đâm xuyên qua vai trái của mình. Máu bắn tung tóe, nhưng mắt Lâm Khuyết không hề chớp.

Hắn vươn tay ra, nắm chặt lấy cổ họng của bóng đen, đôi mắt tỏa ra ánh sáng thần bí của luân hồi:

– Ngươi chỉ là quá khứ. Mà ta, là kẻ nắm giữ tương lai! Phá cho ta!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong không gian tâm linh. Bóng đen kia vỡ vụn như gương tan, hóa thành những đốm sáng trắng đi vào trong cơ thể Lâm Khuyết. Sự sợ hãi, sự hoài nghi của hắn về con đường mình đang đi đã bị chính tay hắn đập tan.

Lâm Khuyết ngã quỵ trước đóa Cửu Chuyển Hoàn Hồn Thảo. Hắn run rẩy vươn tay hái lấy đóa thảo dược quý giá, nước mắt hòa lẫn với máu chảy dài trên khuôn mặt.

– Lục Trầm… chúng ta có cứu rồi.

Thanh Lão từ trong nhẫn bay ra, không kịp tán thưởng sự đột phá tâm cảnh của Lâm Khuyết, lập tức bắt lấy thảo dược.

– Tiểu tử, ngồi xuống! Hộ pháp cho lão phu! Trận luyện đan này, chúng ta phải tranh giành với cả Tử Thần!

Lâm Khuyết ngồi xếp bằng, mặc cho vết thương ở vai đang tuôn máu, mặc cho lục phủ ngũ tạng đang kêu gào trong đau đớn. Hắn nhắm mắt, mở rộng thức hải, dùng toàn bộ linh thức còn lại để bao phủ lấy Lục Trầm và Thanh Lão, tạo thành một vùng không gian tuyệt đối tĩnh lặng giữa lòng Thiên Mộ đầy hiểm nguy.

Thanh Lão dùng tàn hồn hỏa diễm màu xanh biếc bao lấy đóa dược thảo. Những tạp chất bị đốt cháy, chỉ để lại những giọt tinh hoa linh dịch rực rỡ như những hạt ngọc trời.

Tiếng sấm vang lên trên bầu trời Thiên Mộ. Thiên Đạo dường như cảm nhận được có kẻ đang dám ngang nhiên giành giật linh hồn từ tay nó, hắc vân cuồn cuộn kéo đến, những tia sét màu tím mang theo uy năng hủy diệt giáng xuống.

– Muốn phá sao? – Lâm Khuyết ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt tràn đầy sự khiêu khích – Một niệm của ta còn đó, trời này không thể diệt ta!

Hắn vận dụng chút sức tàn cuối cùng, thi triển "Vạn Cổ Trường Thanh Pháp" – một môn phòng ngự từ kiếp trước. Một cây cổ thụ khổng lồ bằng hư ảnh hiện lên, bao bọc lấy họ. Sét đánh vào cổ thụ, mỗi tia sét khiến hình ảnh Lâm Khuyết run rẩy, máu trong miệng hắn không ngừng tuôn ra, nhưng thân hình hắn vẫn vững như bàn thạch.

Lần lượt từng đợt thiên lôi trút xuống, Thiên Mộ như muốn sụp đổ.

Sau chín đợt thiên lôi, giữa làn sương xanh, một viên đan dược tròn trịa, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ thấm đẫm tâm can hiện ra. Viên đan mang theo chín vân đạo huyền ảo, tựa như chứa đựng cả một thế giới sinh linh bên trong.

– Thành rồi! – Thanh Lão hét lên, giọng nói suy yếu tột độ.

Lâm Khuyết lập tức đón lấy viên đan, nhẹ nhàng bóp miệng Lục Trầm đưa vào.

Ngay khi đan dược nhập thể, một luồng sinh cơ mãnh liệt như dòng lũ vỡ đê, tràn vào mọi ngóc ngách trong cơ thể Lục Trầm. Những kinh mạch nát vụn bắt đầu nối lại với một tốc độ mắt thường có thể thấy được. Khí đen tử khí bị xua tan, sắc mặt y dần trở nên hồng nhuận.

Trái tim của Lục Trầm bắt đầu đập lại. Từng nhịp, từng nhịp mạnh mẽ và dứt khoát.

Lâm Khuyết nhìn thấy cảnh đó, tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống. Hắn buông lỏng hoàn toàn sự đề phòng, nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên môi trước khi bóng tối bao phủ lấy tầm mắt.

Hắn gục xuống bên cạnh Lục Trầm, ngay trên mảnh đất linh thiêng của Thiên Mộ Huyệt. Hai thiếu niên nằm đó, giữa đống hoang tàn của cấm địa, nhưng lại tỏa ra một thứ sức mạnh ý chí khiến ngay cả hắc vụ và oan hồn cũng không dám lại gần.

Trong cơn mê man, Lâm Khuyết dường như nghe thấy một tiếng thở dài từ sâu trong lòng đất Thiên Mộ:

"Nghìn năm rồi… mới có một kẻ vì người khác mà dám trảm túc mệnh của chính mình. Vòng lặp này, liệu có thực sự bị hắn phá vỡ?"

Đêm dài dần qua, ánh hừng đông bắt đầu len lỏi qua làn hắc vụ dày đặc. Hành trình nghịch thiên này chỉ mới bắt đầu, nhưng sau đêm nay, không có gì có thể ngăn cản bước chân của hai kẻ điên cuồng muốn lật đổ cả trời cao.

Máu đã đổ, lệ đã rơi, nhưng Đạo niệm đã thành hình.

Vạn cổ luân hồi, chỉ cần nhất niệm. Một niệm thành thần, một niệm diệt thiên.

Giữa chốn tử địa của Thiên Mộ, sinh cơ đang trỗi dậy, báo hiệu cho một cơn bão kinh thiên động địa sắp sửa càn quét qua khắp cả Cửu Châu lục địa. Thái Thượng Thiên Tôn trên cao kia, liệu lão có đang run rẩy khi cảm nhận được sợi dây nhân quả mà lão vẫn tự hào bấy lâu, nay đã xuất hiện một vết nứt không thể hàn gắn?

Câu trả lời, sẽ có trong máu và kiếm của Lâm Khuyết khi hắn tỉnh lại.

Hết chương 47.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8