Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 49: Đột phá Luân Hồi Cảnh

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:54:01 | Lượt xem: 15

**CHƯƠNG 49: CỬU KIẾP TRẦM LUÂN, NHẤT NIỆN PHÁ CẢNH**

Dưới đáy sâu nhất của Vong Xuyên Hà, nơi ánh sáng chưa bao giờ chạm tới, không khí đặc quánh một màu đỏ sẫm như máu loãng. Những luồng u minh chi khí cuồn cuộn như vạn con hắc long giận dữ, điên cuồng va đập vào hộ thân linh quang đang mờ nhạt dần của Lâm Khuyết.

Lâm Khuyết ngồi xếp bằng trên một tảng đá ngầm loang lổ vết tích của thời gian. Trảm Thần Kiếm gãy đôi cắm ngay trước mặt hắn, dù chỉ còn nửa lưỡi nhưng vẫn tỏa ra một ý chí nghịch thiên bất khuất, ngăn cách vạn quỷ đang gào thét xung quanh.

“Tiểu tử, ngươi thực sự muốn đột phá ngay tại đây?” Giọng nói của Thanh Lão vang lên từ trong giới chỉ, mang theo sự nghiêm trọng chưa từng có. “Đây là luồng nhân quả hỗn loạn nhất của Cửu Châu. Đột phá Luân Hồi Cảnh ở đây, chín kiếp ảo cảnh của ngươi sẽ bị nhân quả của vạn cổ can thiệp. Nếu sơ sẩy một li, thần hồn ngươi sẽ tan biến thành u linh, vĩnh viễn trầm luân trong dòng Vong Xuyên này!”

Ánh mắt Lâm Khuyết chậm rãi mở ra, sâu thẳm và lạnh lẽo hơn cả đáy sông này. Hắn không đáp, chỉ đưa tay vuốt nhẹ lên lưỡi kiếm gãy. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một hình ảnh duy nhất: Vân Hi cô độc trong cung điện Dao Trì, ánh mắt trống rỗng và hơi thở lạnh lẽo như băng giá.

“Trời giam cầm nàng, ta phá Trời. Luân hồi muốn nhốt ta, ta chém Luân Hồi.”

Lâm Khuyết trầm giọng nói, âm thanh tuy nhỏ nhưng lại khiến nước sông Vong Xuyên vốn đang gào thét bỗng nhiên khựng lại một nhịp.

“Đến đây đi!”

Hắn kết ấn, Nhất Niệm Luân Hồi Quyết trong cơ thể vận chuyển đến cực hạn. Toàn bộ linh hải bùng nổ, linh lực cuồn cuộn hóa thành những sợi xích nhân quả màu đen, quấn chặt lấy thần hồn hắn, kéo tuột hắn vào vòng xoáy vô tận của thời gian.

Một hơi thở bắt đầu.

**Kiếp thứ nhất: Phàm nhân chi khổ.**

Lâm Khuyết thấy mình là một hài nhi sinh ra trong một túp lều rách nát giữa mùa đông giá rét. Cha mẹ hắn đã chết vì đói ngay sau khi hắn chào đời. Hắn lớn lên bằng cơm thừa canh cặn, bằng sự xua đuổi của người đời. Hắn đã cố gắng hết sức để sống, nhưng cuối cùng, năm mười lăm tuổi, hắn gục xuống bên lề đường vì một cơn bạo bệnh.

Nỗi đau thấu xương, sự bất lực trước hơi lạnh của cái chết thật đến mức khiến thần hồn Lâm Khuyết run rẩy.

*“Đây chính là sự nhỏ bé của sinh mệnh sao?”*

Hắn vừa sinh niệm, cảnh tượng lập tức thay đổi.

**Kiếp thứ hai: Tướng quân chi hận.**

Lâm Khuyết mặc chiến bào rách nát, tay cầm trường thương đứng trên đống xác chết cao như núi. Phía sau hắn là biên thùy cương thổ, phía trước là mười vạn đại quân địch. Hắn trung quân ái quốc, bảo vệ bá tính, nhưng ở kinh đô, vị hoàng đế hắn hết lòng phò tá đã hạ chỉ xử tử toàn bộ gia tộc hắn vì nỗi lo sợ “công cao chấn chủ”.

“Phóng tên!”

Vạn tiễn xuyên tâm. Lâm Khuyết quỳ xuống, nhìn máu mình chảy dài trên nền đất khô khốc, nụ cười đầy sự trào phúng. Nghĩa khí là gì? Trung thành là gì khi kết thúc chỉ là một hố chôn chung?

**Kiếp thứ ba: Cầu đạo giả chi sầu.**

Lâm Khuyết hóa thành một lão giả râu tóc bạc phơ, quỳ trước cổng một tông môn suốt trăm năm chỉ để cầu một bí tịch sơ cấp. Hắn tu luyện gian khổ, cả đời không màng thế sự, nhưng đến lúc thọ nguyên cạn kiệt, hắn vẫn không thể chạm tới ngưỡng cửa Trúc Cơ. Hắn chết trong tư thế ngồi thiền, mục rữa thành cát bụi, không ai nhớ mặt, không ai biết tên. Một đời cầu đạo, đổi lại là một con số không tròn trĩnh.

**Kiếp thứ tư: Ma đầu chi nộ.**

Hắn sinh ra đã bị gọi là dị loại, bị dân làng truy sát, bị danh môn chính đạo vây đánh. Hắn tàn sát thiên hạ để sinh tồn, tay nhuốm máu vạn người, trở thành Ma Tôn hung danh hiển hách. Nhưng cuối cùng, hắn nhận ra mình chỉ là một quân cờ để các vị “Chính đạo lãnh tụ” lập công thăng tiến. Hắn bị giam trong lò luyện đan, bị hỏa thiêu bảy bảy bốn chín ngày cho đến khi linh hồn hôi phi yên diệt.

Mỗi một kiếp người đi qua là một lần cảm xúc của Lâm Khuyết bị mài giũa. Sự thống khổ, uất ức, tuyệt vọng từ hàng vạn năm ký ức giả tạo ấy đang tìm cách nuốt chửng bản tâm của hắn.

Lâm Khuyết cảm thấy mình sắp quên mất mình là ai. Hắn thấy mình là tên hành khất, là vị tướng quân, là lão già khô héo…

“Nhất Niệm… giữ vững Nhất Niệm…” Thanh âm của hắn vang vọng trong sâu thẳm tâm trí, như một điểm sáng yếu ớt giữa đại dương bóng tối.

**Kiếp thứ năm: Một đời tình si.**

Cảnh tượng này làm hắn đau đớn nhất. Trong ảo cảnh này, hắn là một công tử hào hoa, kết duyên cùng một thiếu nữ có dung nhan y hệt Vân Hi. Họ thề non hẹn biển, nhưng vào ngày đại hôn, một vị tiên nhân từ trên trời giáng xuống, nói rằng nàng là thánh nữ thiên đình bị thất lạc. Vị tiên nhân kia phất tay một cái, hắn trở thành phế nhân, trơ mắt nhìn nàng bị đưa đi, ký ức về hắn bị xóa sạch khỏi tâm trí nàng.

Hắn đuổi theo cho đến khi chân gãy, tay mòn, kêu gào cho đến khi cổ họng ra máu, nhưng khoảng cách giữa phàm nhân và thiên thượng là một vực thẳm không bao giờ khỏa lấp được. Hắn sống cô độc đến già, ngày ngày ngồi dưới gốc cây năm xưa, chờ đợi một người không bao giờ trở lại.

“Không!”

Thần hồn Lâm Khuyết ở đáy sông Vong Xuyên đột ngột rung động mãnh liệt. Một giọt huyết lệ chảy xuống từ khóe mắt đang nhắm nghiền.

**Kiếp thứ sáu, thứ bảy, thứ tám…**

Hắn hóa thân thành vạn vật, từ một con kiến nhỏ bé bị dẫm chết, đến một hòn đá chịu đựng phong hóa vạn năm, rồi lại là một vị đế vương thống trị thế giới nhưng cô độc đến điên dại.

Tám kiếp, tám loại khổ ải của nhân gian tụ hội lại, hóa thành tám sợi xích luân hồi quấn chặt lấy cổ hắn, kéo hắn chìm sâu vào sự hư vô.

“Mệt mỏi rồi chứ? Từ bỏ đi…” Một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm và mê hoặc vang lên trong đầu hắn. “Thế giới này vốn dĩ chỉ là một vòng lặp khổ đau. Chỉ cần buông tay, ngươi sẽ được vĩnh hằng tịch mịch, không còn đau đớn, không còn hận thù…”

Lâm Khuyết cảm thấy ý thức mình mờ nhạt đi.

Nhưng đúng lúc này, **Kiếp thứ chín** mở ra.

Không phải là một thân phận lạ lẫm. Hắn thấy mình đứng trên đỉnh Cửu Tiêu, xung quanh là mười vị Tiên Tôn đang vây hãm. Đó chính là kiếp trước của hắn – Cửu Luân Chân Tiên.

Thái Thượng Thiên Tôn đứng giữa tầng mây, ánh mắt nhìn hắn như nhìn một hạt bụi.

“Lâm Khuyết, ngươi đã thấy chưa? Chín kiếp vừa rồi, chính là toàn bộ khả năng mà Thiên Đạo dành cho ngươi. Dù ngươi có làm gì, kết thúc cũng chỉ có một: Sự diệt vong.”

Lâm Khuyết của kiếp trước đang máu chảy đầm đìa, đột nhiên bật cười. Tiếng cười ấy xuyên qua thời gian, xuyên qua không gian, vang vọng trực tiếp vào tâm thức của Lâm Khuyết hiện tại.

“Diệt vong thì đã sao? Nếu con đường phía trước không có ánh sáng, ta sẽ dùng máu mình làm ngọn đuốc. Nếu thiên đạo là cái lồng, ta sẽ dùng thần hồn mình làm mũi khoan!”

*“Oành!”*

Lâm Khuyết hiện tại đột nhiên mở bừng mắt.

Chín kiếp luân hồi, tám vạn năm thống khổ, tất cả co rút lại thành một điểm cực nhỏ trong đồng tử hắn. Hắn không bị chúng nuốt chửng, mà ngược lại, hắn đang nhìn thấu bản chất của chúng.

“Luân hồi… chẳng qua chỉ là một loại pháp tắc. Mà pháp tắc, chính là để bị phá bỏ!”

Lâm Khuyết hét lên một tiếng chấn động vạn quỷ. Hắn đứng phắt dậy giữa áp lực kinh hoàng của Vong Xuyên Hà.

Tám sợi xích nhân quả màu đen trên người hắn đột ngột bị nhuộm đỏ bởi một loại kiếm ý điên cuồng – Nghịch Thiên Kiếm Ý.

“Nhất Niệm Phá Luân Hồi, khai cho ta!”

Hắn nắm lấy chuôi kiếm gãy Trảm Thần, dốc hết sức mạnh của chín kiếp tích lũy trong một hơi thở vào lưỡi kiếm.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Không gian xung quanh hắn nứt toác ra như những mảnh gương vỡ. Tám sợi xích nhân quả bị chém đứt đoạn, hóa thành vô số đốm sáng đen tuyền bị Lâm Khuyết thôn phệ sạch sẽ.

Lúc này, trên bầu trời phía trên Vong Xuyên Hà, dị tượng kinh thiên nổ ra.

Vốn là nơi không có ánh mặt trời, nhưng lúc này, một vòng tròn đen khổng lồ hiện ra, bên trong là chín vòng luân hồi xoay chuyển ngược hướng với quy luật tự nhiên. Linh khí trong phạm vi mười vạn dặm điên cuồng đổ về hướng đáy sông, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ hút cạn cả nước sông Vong Xuyên.

Ở Thượng Giới, bên trong thần điện tối cao, Thái Thượng Thiên Tôn đang nhắm mắt bỗng nhiên mở ra, một tia kinh nghi xẹt qua đáy mắt:

“Ai? Ai dám ở thời điểm này nghịch chuyển luân hồi, đoạt lấy khí vận vạn cổ?”

Dưới đáy sông, Lâm Khuyết cảm thấy cơ thể mình đang biến hóa nghiêng trời lệch đất. Linh hải của hắn mở rộng gấp trăm lần, không còn là nước mà hóa thành một phiến u minh tinh vân xán lạn. Thần hồn của hắn không còn màu trắng bạc của tiên khí, mà hóa thành một màu xám đậm đặc biệt – đó là màu của những kẻ đã đứng ngoài luân hồi.

Hắn đã chính thức bước vào **Luân Hồi Cảnh**.

Nhưng không phải là Luân Hồi Cảnh thông thường mà Thiên Đạo ban phát. Đây là Luân Hồi của chính hắn, do ý niệm của hắn tạo ra.

Thanh Lão từ trong giới chỉ run rẩy thốt lên: “Thành công rồi… Hắn thực sự dùng chín kiếp khổ ải để rèn luyện ra một niệm duy nhất. Tiểu tử này… thực sự đã biến mình thành một ‘biến số’ mà Thiên Đạo không thể tính toán!”

Lâm Khuyết cầm thanh kiếm gãy, chậm rãi bước lên từ đáy sông khô cạn. Mỗi bước chân của hắn khiến không gian rung chuyển, vạn quỷ u linh vây quanh đều phải phủ phục xuống đất, không dám phát ra một tiếng kêu rền rĩ.

Hắn nhìn về hướng Thượng Giới, ánh mắt xuyên thấu qua các tầng không gian, dừng lại ở nơi Dao Trì Thánh Địa đang tưng bừng chuẩn bị đại lễ.

“Vân Hi, đợi ta.”

Lâm Khuyết vung kiếm, một đường kiếm ý vô hình xé toác bầu trời u ám của Vong Xuyên Hà, mở ra một con đường nối liền trực tiếp đến Trung Giới.

Chương 49 kết thúc khi bóng dáng Lâm Khuyết biến mất vào hư không, để lại một Vong Xuyên Hà hỗn loạn và một lời sấm truyền bắt đầu lan truyền khắp Cửu Châu:

*Luân hồi gãy đoạn, nghịch tử hồi sinh.*
*Thiên đạo rung chuyển, vạn cổ về không.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8