Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 58: Chiến tranh toàn diện

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:00:46 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 58: CHIẾN TRANH TOÀN DIỆN**

Trời đất Cửu Tiêu chưa bao giờ rung chuyển dữ dội đến thế kể từ sau kỷ nguyên diệt thế vạn năm trước.

Khi bóng dáng Lâm Khuyết bước ra khỏi vết nứt không gian đen ngòm tại ranh giới giữa Trung Giới và Thượng Giới, một luồng khí tức lạnh lẽo, mang theo ý chí hủy diệt và tái sinh, lập tức quét qua vạn dặm sơn hà. Phía sau hắn, hàng vạn chiến thuyền bằng xương trắng và đồng thau cổ của Nghịch Tiên quân rẽ mây mà tới, tạo thành một dải lụa đen kịt che lấp hoàn toàn ánh mặt trời vốn đã yếu ớt của vùng biên cảnh.

Hồn hiệu (tù và linh hồn) vang lên từ phía cuối đoàn quân, âm thanh khản đặc, bi tráng như tiếng gào thét của vô số linh hồn đã ngã xuống trong vòng lặp luân hồi. Đó là lệnh khai chiến.

“Toàn quân nghe lệnh!”

Lục Trầm đứng trên mũi thuyền tiên phong, thanh kiếm khổng lồ trong tay hắn tỏa ra một luồng kiếm khí xé nát mây xanh. Đôi mắt hắn đỏ rực, không phải vì tẩu hỏa nhập ma, mà vì hưng phấn tột độ. Hắn từng là thiên tài của Kiếm Tông, từng bị xem là kẻ điên khi hoài nghi về ý chí của Trời. Hôm nay, hắn mang theo thanh kiếm nghịch đạo quay trở về, không phải để cầu xin sự tha thứ, mà để nghiền nát giáo điều đã giam cầm hắn.

“Kiếm chỉ Cửu Tiêu, máu nhuộm thánh địa! Hôm nay, không có nô lệ, chỉ có chiến binh!”

Dứt lời, Lục Trầm như một ngôi sao băng xé gió lao đi. Mục tiêu đầu tiên chính là Thiên Kiếm Sơn – cửa ngõ trấn giữ phía Đông của Thượng Giới, đồng thời cũng là tổ đình của Kiếm Tông danh chấn vạn cổ.

Ngay lập tức, hàng ngàn luồng ánh sáng từ các đạo trận hộ tông của Thiên Kiếm Sơn bùng nổ. Những sợi dây xích linh lực khổng lồ từ lòng đất vươn lên, mang theo sức mạnh của Thiên Đạo Pháp Tắc nhằm trói buộc những kẻ xâm phạm. Nhưng Lục Trầm chỉ cười to một tiếng, thanh kiếm trong tay xoay tròn tạo thành một đóa sen máu giữa không trung.

“Phá cho ta!”

*Oanh!*

Một tiếng nổ chấn động thiên địa. Đại trận vốn có thể ngăn chặn mười vị cường giả Luân Hồi Cảnh, dưới một kiếm đầy oán khí của Lục Trầm lại nứt toác ra như mảnh sành. Kiếm ý của hắn không còn thuận theo tự nhiên, mà mang theo sự phản nghịch của “Nghịch Đạo”, điên cuồng nuốt chửng linh khí xung quanh để cường hóa bản thân.

Trong lúc đó, tại trung quân, Lâm Khuyết vẫn đứng bất động. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn về phía xa, nơi những vầng hào quang rực rỡ đang tụ tập. Đó là lực lượng phản kích của các đại thánh địa.

“Lâm Khuyết! Ngươi là đồ khi sư diệt tổ, nghịch thiên phản đạo, tội đáng muôn chết!”

Một giọng nói uy nghiêm từ trong không gian vang lên, theo sau đó là sự xuất hiện của sáu vị trưởng lão tóc trắng phơ, mỗi người đều mặc đạo bào thêu hoa văn sấm sét của Thái Sơ Thánh Địa. Họ bước ra từ trong hư không, vây quanh Lâm Khuyết theo một trận pháp lục giác. Đây là “Lục Đạo Tiên Trận”, tuyệt học trấn tông dùng để trấn áp những tà ma mạnh nhất.

Lâm Khuyết không thèm liếc nhìn họ lấy một cái. Hắn khẽ vuốt ve chuôi Trảm Thần Kiếm sau lưng.

“Khi sư diệt tổ?” Lâm Khuyết chậm rãi cất lời, giọng hắn không lớn nhưng mỗi chữ rơi xuống đều khiến hư không xung quanh nứt vỡ. “Kiếp trước, các ngươi coi ta là quân cờ. Kiếp này, các ngươi coi chúng sinh là đan dược. Loại ‘Đạo’ này, không nghịch cũng không được.”

“Cuồng vọng!”

Một vị trưởng lão hét lên, sáu người đồng loạt ra tay. Sáu cột sáng thần thánh từ trời cao giáng xuống, mang theo áp lực vạn quân nhằm thẳng đỉnh đầu Lâm Khuyết mà ép tới. Mỗi cột sáng chứa đựng sức mạnh của một đạo luân hồi, có thể tước đoạt tuổi thọ, ký ức và linh hồn của đối phương.

Vân Hi đứng bên cạnh Lâm Khuyết, bàn tay trắng nõn của nàng khẽ run lên. Nàng cảm nhận được sức mạnh từ Thái Thượng Thiên Tôn đang ẩn hiện trong các cột sáng kia – một thứ sức mạnh đã giam cầm nàng suốt bao nhiêu kiếp.

“Để ta…” Vân Hi khẽ nói.

Lâm Khuyết lại đưa tay ra ngăn nàng lại. Hắn bước lên phía trước một bước.

“Nhất niệm… Hoang phế.”

Hắn không rút kiếm. Hắn chỉ nhắm mắt lại.

Trong một sát na, thế giới xung quanh bỗng nhiên mất đi màu sắc. Những cột sáng rực rỡ kia bỗng trở nên xám xịt, sức mạnh chứa đựng bên trong tan biến một cách vô lý. Sáu vị trưởng lão của Thái Sơ Thánh Địa kinh hãi nhận ra cơ thể mình đang héo úa với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Tóc họ rụng xuống, da dẻ nhăn nheo, linh lực trong linh hải như nước đổ vào sa mạc, biến mất không tăm hơi.

“Nhất Niệm Luân Hồi Quyết! Đây… đây không phải là công pháp của con người!” Một vị trưởng lão gào lên trong tuyệt vọng trước khi toàn thân biến thành tro bụi, tan biến vào hư không.

Chỉ một niệm, sáu vị cường giả hàng đầu tan thành mây khói. Cảnh tượng này khiến cho liên quân của các thánh địa đang tiến tới phải khựng lại. Nỗi sợ hãi như một bàn tay lạnh lẽo bóp nghẹt trái tim của mỗi tu sĩ thuận thiên.

Nhưng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

Ở mặt trận phía Tây, Dao Trì Thánh Địa cũng đã ra quân. Hàng vạn tiên nữ cưỡi loan phượng, rải những cánh hoa mang độc tính phong ấn linh lực khắp chiến trường. Đối diện với họ là Ma Tôn Khôi Vu và đoàn quân Ma giới đầy khí thế hung tàn.

Khôi Vu gầm vang, thân hình khổng lồ cao tới hàng trượng của lão như một ngọn núi đen va chạm trực diện với các tiên thuyền của Dao Trì. Mỗi cú đấm của lão đều mang theo hắc hỏa, thiêu cháy mọi pháp bảo cản đường.

“Vân Hi đâu? Mau nộp thánh nữ ra đây!” Một vị thái thượng trưởng lão của Dao Trì hét lớn, trong tay cầm một dải lụa tiên linh lấp lánh như dải ngân hà, cố gắng trói buộc Khôi Vu.

“Thánh nữ của các ngươi đã chết rồi! Giờ đây chỉ còn người của Nghịch Tiên!” Khôi Vu cười sằng sặc, xé toạc dải lụa tiên, huyết chiến rúng động mười phương.

Phía dưới mặt đất, máu đã bắt đầu chảy thành sông. Quân lính Nghịch Tiên vốn là những kẻ bị áp bức, những kẻ bị tước đoạt khí vận ở các tầng giới thấp. Họ chiến đấu với một tâm thế không còn gì để mất, mỗi người đều như một con dã thú bị dồn vào đường cùng.

Lâm Khuyết ngước nhìn lên tầng cao nhất của Cửu Tiêu – nơi ẩn hiện những tòa cung điện lơ lửng trong mây trắng, thánh khiết và bất khả xâm phạm. Hắn biết, Thái Thượng Thiên Tôn đang ở đó, ngồi trên ngai vàng của quy luật, lạnh lùng quan sát con kiến hôi là hắn đang cố gắng lật đổ ván cờ vạn năm.

“Còn chờ gì nữa?” Lâm Khuyết thì thầm.

Như để đáp lại lời hắn, bầu trời đột nhiên nứt ra một khe rãnh khổng lồ dài vạn dặm. Từ trong khe rãnh đó, hàng loạt những sinh thể khoác giáp vàng, không có khuôn mặt, chỉ có một con mắt lớn giữa ngực xuất hiện.

Thiên Đạo Tuần Tra Giả.

Lực lượng thực thi ý chí của trời đã giáng lâm. Không giống như tu sĩ của các thánh địa, những tuần tra giả này không có cảm xúc, không có đạo tâm, họ là những cỗ máy giết chóc thuần túy mang sức mạnh của quy luật thế giới. Sự xuất hiện của họ lập tức đảo ngược tình thế. Một tuần tra giả vung quyền, xẻ đôi một chiến thuyền Nghịch Tiên, giết chết hàng ngàn tu sĩ trong tích tắc.

“Thanh Lão, ông còn muốn xem kịch đến bao giờ?” Lâm Khuyết đột nhiên nói với khoảng không phía sau lưng.

Một tiếng cười khàn đặc vang lên, thanh nhẫn cũ kỹ trên tay Lâm Khuyết tỏa ra làn khói xám. Một linh hồn già nua hiện hình, đó chính là Thanh Lão. Lão nhìn quân đoàn Tuần Tra Giả với ánh mắt vừa khinh bỉ vừa hận thù.

“Hừ, đám rối bù nhìn của lão tặc Thái Thượng… Tiểu tử, cho ta mượn thân xác của ngươi một chút, để ta cho bọn chúng biết thế nào là hơi thở của kỷ nguyên cũ!”

“Không cần mượn thân xác.” Lâm Khuyết lạnh lùng từ chối. “Ta sẽ mở đường cho ông. Hãy thu hồi lại linh hồn của những đồng đội cũ bị xích ở Vong Xuyên. Ta cần họ.”

Lâm Khuyết rút Trảm Thần Kiếm ra khỏi vỏ.

*Keng!*

Một tiếng vang thanh thúy truyền khắp Cửu Tiêu Thất Địa. Thanh kiếm dù còn những vết rạn nứt nhưng lúc này đây lại tỏa ra một thứ hào quang đen tối bao trùm lấy tất cả ánh sáng khác.

Hắn giơ kiếm lên cao, nhắm thẳng về phía không gian đang tràn ngập Thiên Đạo Tuần Tra Giả.

“Nhất Niệm… Phá Quân.”

Lâm Khuyết vung kiếm. Một đường kiếm khí màu đen thuần túy thoát ra, nó không bay nhanh, nhưng mỗi nơi nó đi qua, thời gian dường như bị ngưng đọng. Những Thiên Đạo Tuần Tra Giả chạm vào kiếm khí đều bị phân rã thành những hạt bụi nguyên thủy, không thể tái tạo, không thể hồi sinh.

Đường kiếm khí kéo dài hàng vạn dặm, chém đứt luôn cả mảng mây trắng bảo vệ tầng thứ nhất của Thượng Giới.

Tiếng sụp đổ của các tầng trời vang lên oanh oanh.

Ở các thánh địa, các vị thánh chủ đang bế quan cũng phải giật mình bừng tỉnh, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi. Họ cảm nhận được một thứ vốn là gốc rễ của thế giới – Luân Hồi Tỏa Liên (Dây xích luân hồi) đang bị lung lay dữ dội.

Lục Trầm lúc này đã đẫm máu, hắn đứng trên đỉnh Thiên Kiếm Sơn đã sụp đổ một nửa, nhìn đường kiếm của Lâm Khuyết mà cười điên dại: “Đúng thế! Phải như thế chứ! Lâm Khuyết, chúng ta hãy nhuộm đỏ cái bầu trời giả dối này!”

Vân Hi nhìn theo bóng lưng Lâm Khuyết, nàng thấy hắn không chỉ là một nam nhân đang báo thù. Nàng thấy ở hắn là sự cô độc tột cùng của một kẻ gánh vác cả vận mệnh của chúng sinh trên vai.

Chiến tranh toàn diện đã bùng nổ, không còn đường lùi.

Giữa chiến trường hỗn loạn, xác chết của tu sĩ và tuần tra giả rơi xuống như mưa, Lâm Khuyết dẫm lên hư không, từng bước tiến về phía ngai vàng tối cao. Hắn biết, ở đó, trận chiến thực sự giữa cá nhân và định mệnh mới thực sự bắt đầu.

Hôm nay, Cửu Tiêu sẽ không còn như trước. Hoặc là tự do, hoặc là tro bụi. Ý niệm của Lâm Khuyết đã hòa cùng với nhịp đập của cả thế giới, sẵn sàng cho một cú dứt điểm xé toác màn đêm vĩnh hằng của luân hồi.

Dưới chân hắn, hàng triệu người đang gào thét tên hắn. Phía trên hắn, trời cao đang rung chuyển vì phẫn nộ. Còn ở trong lòng hắn, chỉ có một niệm duy nhất:

"Phá!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8