Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 62: Sự phản bội trong nội bộ**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:03:33 | Lượt xem: 9

Chương 62: Minh Giáo Cốt Hủ, Nhất Niệm Sát Cơ

Trong bóng tối thăm thẳm của Minh Thiên điện – nơi cư ngụ của tổ chức Minh Giáo Nghịch Tiên nằm sâu trong kẽ nứt không gian của Vô Linh Vực, không khí hôm nay dường như đặc quánh lại, mang theo mùi vị của máu và sự lừa dối.

Những ngọn nến hồn cốt lập lòe sắc xanh dị thường, hắt lên những bóng đen dài dằng dặc trên vách đá thô ráp. Lâm Khuyết đang ngồi xếp bằng ở trung tâm trận pháp, trên đầu hắn, một mảnh vỡ Luân Hồi màu tím sẫm đang xoay tròn, tỏa ra những sợi tơ nhân quả chằng chịt như tơ nhện. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, gương mặt hắn lúc xanh lúc trắng, rõ ràng đang ở vào thời khắc mấu chốt của việc dung hợp ký ức vạn cổ.

Phía dưới đài cao, các trưởng lão của Minh Giáo đang đứng thành hai hàng. Ai nấy đều cúi đầu, nhưng sự im lặng này không mang lại cảm giác tôn kính, mà là một sự ngột ngạt đến mức khó thở.

"Huyền Không trưởng lão, tình hình bên ngoài thế nào rồi?"

Tiếng của Lâm Khuyết vang lên, trầm đục và mang theo một sự mệt mỏi không thể che giấu. Hắn không mở mắt, nhưng ý niệm của hắn vẫn luôn bao quát toàn cục.

Huyền Không – một lão già có râu dài đến ngực, gương mặt luôn treo một nụ cười hiền từ, bước ra một bước. Lão cúi người thật thấp, giọng run run:
"Bẩm Giáo chủ, Thiên Đạo Tuần Tra Giả đã rút lui về phía biên cảnh Cửu Tiêu. Có vẻ như trận chiến ở Vong Xuyên Hà đã khiến chúng kiêng dè sức mạnh của ngài. Hiện tại, Minh Giáo chúng ta có thể tạm thời an ổn để ngài đột phá tầng tiếp theo của Nhất Niệm Luân Hồi Quyết."

Lâm Khuyết nhướng mày, một tia linh giác chợt lướt qua tâm trí: "An ổn sao? Ở thế giới này, hai chữ đó xa xỉ lắm."

Huyền Không cười khan, đôi mắt lão khẽ liếc qua các vị trưởng lão khác, một sự giao thoa ánh mắt chớp nhoáng đầy ám hiệu. Lão nhẹ nhàng tiến lại gần đài cao, tay áo rộng thùng thình che khuất một vật thể đang tỏa ra dao động kỳ lạ.

"Giáo chủ vì đại nghiệp lật đổ thiên đạo mà chịu bao gian khổ. Lão hủ có một viên 'Định Thần Đan' tổ truyền, có thể giúp ngài bình định linh lực đang hỗn loạn khi dung hợp mảnh vỡ Luân Hồi."

Thanh Lão – linh hồn trong chiếc nhẫn của Lâm Khuyết – đột nhiên truyền âm với giọng điệu đầy cảnh báo:
"Lâm Khuyết! Thằng nhóc, cẩn thận! Lão già này có tử khí cực đậm. Tâm linh hắn đã bị Thiên Đạo nhuốm màu hoàng kim rồi!"

Lâm Khuyết tâm niệm rung động, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc. Hắn chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử vạn năm sâu thẳm nhìn thẳng vào Huyền Không. Trong giây phút đó, Huyền Không cảm thấy như linh hồn mình bị một thanh kiếm sắc bén đâm xuyên, sự hèn hạ bấy lâu nay che giấu như thể không còn nơi lẩn trốn.

"Viên đan dược này, là Thiên Đạo ban tặng cho ngươi, đúng không?"

Lời nói của Lâm Khuyết nhẹ tênh nhưng rơi vào điện thờ như một quả bom nổ chậm.

Nụ cười trên mặt Huyền Không cứng lại. Toàn bộ sảnh điện rơi vào một sự im lặng chết chóc. Gió từ kẽ nứt không gian rít gào như tiếng khóc của những linh hồn bị phản bội.

Huyền Không lùi lại một bước, nụ cười hiền từ biến mất, thay vào đó là một gương mặt vặn vẹo vì sợ hãi và tham vọng. Lão cười điên cuồng, bàn tay đang run rẩy lộ ra một miếng ngọc bài tỏa ánh sáng hoàng kim rực rỡ – chính là 'Thiên Đạo Chấp Pháp Lệnh'.

"Lâm Khuyết! Đừng trách ta!" Huyền Không hét lên, giọng lão khản đặc vì kích động. "Chúng ta đã trốn chui trốn lủi ở cái kẽ nứt rách nát này hàng vạn năm! Nghịch thiên? Ha ha! Ai có thể nghịch được Thiên? Thiên Đạo là vĩnh hằng, còn chúng ta chỉ là hạt bụi. Ngươi muốn chúng ta cùng ngươi đi vào con đường chết, nhưng ta muốn trường sinh! Thái Thượng Thiên Tôn đã hứa, chỉ cần đưa thủ cấp của ngươi đến, lão hủ sẽ được ban cho một vị trí trong Tiên Ban, hưởng thọ cùng trời đất!"

Dứt lời, Huyền Không bóp nát miếng ngọc bài.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên, từ trong miếng ngọc bùng phát ra một cột sáng vàng rực đâm thẳng lên đỉnh điện. Toàn bộ 'Vạn Cổ Tuyệt Linh Trận' mà Minh Giáo dày công xây dựng để che giấu hơi thở đột ngột vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Không gian bị xé rách như một tờ giấy mỏng, thiên uy cuồn cuộn đổ xuống như nước lũ vỡ đê.

"Các ngươi… đều đã phản bội?" Lâm Khuyết nhìn quanh, giọng nói không còn giận dữ, mà là một sự thất vọng đến tột cùng.

Ba vị trưởng lão khác đồng loạt rút binh khí, bao vây lấy đài cao. Một trong số đó là Thanh Vân trưởng lão, người từng được Lâm Khuyết cứu mạng ở chiến trường Vô Linh Vực, lúc này lại cầm kiếm run rẩy nhưng ánh mắt đầy quyết tâm sát ý.

"Giáo chủ, xin lỗi… Thiên Đạo thực sự quá mạnh. Chúng ta không muốn làm kẻ tế cờ cho giấc mộng viển vông của ngài."

Trên bầu trời phía trên kẽ nứt không gian, mây đen cuồn cuộn bị một luồng ánh sáng thánh khiết xé toạc. Hàng trăm Thiên Đạo Tuần Tra Giả cưỡi thần thú, mặc chiến giáp hoàng kim hiện ra. Dẫn đầu là một vị Thần Tướng cao mười trượng, trong tay cầm một chiếc gương đồng phản chiếu toàn bộ tội nghiệt của chúng sinh.

"Lâm Khuyết! Nghịch Đạo Giả! Ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi!" Giọng nói của vị Thần Tướng như sấm sét nổ tung, làm rung chuyển cả kẽ nứt không gian.

Dưới áp lực của thiên uy, hàng ngàn đệ tử Minh Giáo đang tu luyện bên ngoài đều bị trấn áp đến mức hộc máu, quỳ sụp xuống đất. Họ ngơ ngác nhìn về phía đại điện, không hiểu tại sao trận pháp bảo vệ vĩnh cửu lại sụp đổ nhanh như vậy.

Trong đại điện, Lâm Khuyết cười nhạt. Hắn chậm rãi đứng dậy, dù lúc này linh lực trong cơ thể hắn đang xung đột kịch liệt do mảnh vỡ Luân Hồi bị gián đoạn, hơi thở dồn dập, máu tươi bắt đầu chảy ra từ khóe môi.

"Thái Thượng Thiên Tôn quả nhiên giỏi tính kế. Lão biết không thể trực tiếp giết ta, nên dùng sự hèn nhát của các ngươi để làm dao găm sau lưng."

Huyền Không thấy Thiên Đạo viện quân đã đến, sự sợ hãi ban nãy biến thành một sự đắc thắng ngông cuồng: "Chết đến nơi rồi còn nói lời vô ích! Các vị trưởng lão, hợp lực trấn áp hắn, công lớn sẽ thuộc về chúng ta!"

Bốn vị trưởng lão đồng loạt ra tay. Pháp tắc bùng nổ, linh khí hóa thành những xiềng xích vô hình hòng khóa chặt Lâm Khuyết vào đài cao. Huyền Không tung ra một chiêu 'Thiên Thủy Diệt Hồn', luồng linh lực đen kịt mang theo hơi thở mục rữa hướng thẳng về phía tim Lâm Khuyết.

"Các ngươi nghĩ rằng, lấy đi linh căn của ta, tước đoạt khí vận của ta ở kiếp này, là có thể giết được ta sao?"

Ánh mắt Lâm Khuyết đột nhiên biến hóa. Một con mắt biến thành màu trắng của sự tái sinh, con mắt còn lại hóa thành màu đen của sự hủy diệt.

"Nhất Niệm… Phá Diệt!"

Từ cơ thể Lâm Khuyết, một luồng sóng xung kích không màu không vị lan tỏa. Nó đi đến đâu, không gian và thời gian tại đó dường như đứng khựng lại. Những dây xích pháp tắc của bốn vị trưởng lão chạm vào luồng sóng này liền hóa thành bột mịn.

Thanh Vân trưởng lão kinh hãi lùi lại: "Ngươi… tu vi của ngươi đang hỗn loạn, làm sao có thể…"

Lâm Khuyết bước tới một bước, chân trái bước vào quá khứ, chân phải dẫm lên hiện tại. Hình ảnh hắn nhòa đi, thoắt ẩn thoắt hiện. Trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện trước mặt Huyền Không.

Bàn tay Lâm Khuyết vươn ra, thon dài và tái nhợt nhưng chứa đựng sức mạnh có thể bóp nát các quy luật vật lý. Hắn tóm chặt lấy cổ của Huyền Không, nhấc bổng lão già lên như nhấc một con gà sâm cầm.

"Huyền Không, ngươi nói đúng một điều, Thiên Đạo quả thật là vĩnh hằng trong mắt các ngươi." Lâm Khuyết nói, giọng thì thầm vào tai lão già đang trợn mắt vì khó thở. "Nhưng ngươi quên mất một điều, kiếp trước ta là Cửu Luân Chân Tiên. Thiên Đạo mà ngươi thờ phụng, chẳng qua chỉ là một con súc vật ta nuôi trong lồng luân hồi mà thôi."

"Không… Không thể nào… Tha… mạng…"

Huyền Không ra sức giãy giụa, linh lực của một tu sĩ Luân Hồi Cảnh bùng nổ muốn đánh bật bàn tay của Lâm Khuyết ra, nhưng lạ lùng thay, toàn bộ linh lực đó khi chạm vào da thịt Lâm Khuyết đều biến mất như đá chìm đáy bể.

"Tặng ngươi một cái kết mà ngươi hằng mong ước: Vĩnh viễn phục vụ Thiên Đạo."

Lâm Khuyết khẽ vận dụng Nhất Niệm Luân Hồi Quyết. Một tia sáng tím từ tay hắn xâm nhập vào thần hồn của Huyền Không. Thay vì giết chết lão, Lâm Khuyết dùng lực lượng nhân quả vặn vẹo linh hồn của lão, biến lão thành một khối năng lượng tinh khiết nhưng không bao giờ có thể luân hồi.

"Áaaaaaaa!"

Tiếng hét thê lương của Huyền Không vang vọng khắp đại điện, sau đó cả cơ thể lão nổ tung, hóa thành một đốm sáng màu vàng đất rồi bị Lâm Khuyết ném thẳng về phía Thần Tướng trên bầu trời.

"Lễ vật của ta cho Thái Thượng, nhận lấy!"

Đốm sáng đó nổ tung ngay trước mũi của vị Thần Tướng, tạo ra một cơn chấn động khiến hàng chục Tuần Tra Giả rơi xuống từ thú cưỡi.

Lúc này, Lâm Khuyết mới quay sang ba vị trưởng lão còn lại. Những kẻ vừa nãy còn hung hăng phản bội nay mặt cắt không còn giọt máu, kiếm trong tay cũng không cầm chắc được nữa.

"Giáo chủ… chúng ta bị ép buộc… Huyền Không đe dọa người thân của chúng ta…" Thanh Vân trưởng lão quỳ xuống, nước mắt giàn giụa cầu xin.

Lâm Khuyết nhìn lão, trong mắt chỉ có sự lạnh lẽo vô biên: "Người thân của các ngươi là sinh linh, vậy hàng ngàn đệ tử ngoài kia, những kẻ đã coi các ngươi là thầy, là cha, họ không phải sinh linh sao? Khi các ngươi phá hủy đại trận, các ngươi đã dâng nộp linh hồn của họ cho Thiên Đạo rồi."

Quả nhiên, ở phía ngoài, các Thiên Đạo Tuần Tra Giả bắt đầu tàn sát. Những đệ tử trẻ tuổi chưa hiểu chuyện gì đã bị những sợi dây xích hoàng kim xuyên thủng lồng ngực, linh căn bị tước đoạt một cách thô bạo. Tiếng kêu la, tiếng khóc than vang dội cả một vùng trời vốn yên bình.

"Các ngươi muốn sống? Được, ta cho các ngươi sống, nhưng là sống trong tội lỗi của chính mình."

Lâm Khuyết phất tay, ba vị trưởng lão đột nhiên cảm thấy trí não đau đớn dữ dội. Toàn bộ tu vi của họ bắt đầu chảy ngược về phía đài cao, dung nhập vào mảnh vỡ Luân Hồi. Lâm Khuyết không giết họ, nhưng hắn tước đi tất cả sức mạnh mà họ hằng tự hào, biến họ thành những kẻ phàm phu tục tử trong một thế giới đang sụp đổ.

Thanh Lão từ trong nhẫn vang lên tiếng thở dài: "Nhóc con, sát tâm của ngươi lại nặng thêm rồi. Nhưng đúng vậy, đám cốt hủ này không xứng đáng đi theo con đường Nghịch Thiên."

Lâm Khuyết không trả lời. Hắn đứng giữa đại điện tan hoang, máu từ miệng hắn chảy ra càng nhiều. Việc ép buộc vận dụng thần thông khi đang ở giai đoạn then chốt của việc dung hợp đã khiến đạo căn của hắn nứt vỡ nghiêm trọng.

"Giáo chủ! Chúng ta chiến đến cùng!"

Một nhóm nhỏ các đệ tử thân tín của Minh Giáo, dẫn đầu là một thiếu niên gầy gò với ánh mắt rực lửa, đã vượt qua vòng vây chạy vào điện. Họ thấy các trưởng lão quỳ dưới đất, thấy bầu trời đang rạn nứt, nhưng khi nhìn thấy bóng lưng của Lâm Khuyết, họ như tìm thấy một điểm tựa cuối cùng.

Lâm Khuyết quay lại, nhìn những gương mặt trẻ tuổi đầy nhiệt huyết kia, tâm cứng như đá của hắn bỗng khẽ lay động.

"Đi mau! Các ngươi chưa đủ sức đối đầu với Thiên Tướng."

"Không! Giáo chủ đã dạy, thà chết trong tư thế đứng, còn hơn sống trong tư thế quỳ! Chúng ta là Nghịch Đạo Giả!" Thiếu niên nọ thét lên, thanh kiếm rỉ sét trong tay chỉ thẳng lên trời cao.

Lâm Khuyết mỉm cười, một nụ cười vừa bi thương vừa hào hùng. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Nhất Niệm đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải từ tu vi, mà từ sự cộng hưởng của những ý chí không chịu khuất phục này.

"Hóa ra… Nhất Niệm không phải là cô độc một niệm, mà là vạn niệm đồng nhất."

Lâm Khuyết bước ra khỏi đại điện, bóng dáng hắn cô độc nhưng cao lồng lộng trước hàng ngàn quân đoàn Thiên Đạo.

Thần Tướng Thiên Đạo giáng một búa xuống, thiên lôi cuộn xoáy biến không gian thành một biển lửa. "Lâm Khuyết, chết đi!"

Lâm Khuyết nâng kiếm gãy Trảm Thần lên. Kiếm gãy vốn đen xì, nay đột ngột bừng sáng một sắc xanh lam rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sắc vàng của Thiên Đạo.

"Thái Thượng, ngươi muốn diệt ta hôm nay sao? Ngươi nhìn kỹ xem, ai mới là kẻ bị tiêu diệt!"

Hắn chém ra một kiếm. Một kiếm này không nhắm vào Thần Tướng, mà nhắm vào chính kẽ nứt không gian nơi Minh Giáo đang trú ngụ.

*Ầm!*

Toàn bộ Vô Linh Vực rung chuyển. Kẽ nứt không gian vốn hẹp, nay bị lực lượng của Lâm Khuyết xé toạc ra thêm vạn dặm. Từ trong kẽ nứt đó, một luồng khí lạnh thấu xương của Vong Xuyên Hà chảy tràn vào.

Các Thiên Đạo Tuần Tra Giả đang lao xuống bỗng khựng lại. Họ sợ hãi nhìn thấy những bóng ma từ Vong Xuyên Hà đang kéo đến, những tàn hồn của các Nghịch Đạo Giả đời trước cảm nhận được khí tức của Lâm Khuyết đã cùng nhau trỗi dậy.

Trận chiến này không còn là cuộc truy sát đơn phương. Lâm Khuyết dùng chính sự phản bội của Huyền Không làm mồi nhử, mượn sức mạnh của Thiên Đạo để phá vỡ phong ấn ngăn cách giữa Vô Linh Vực và Vong Xuyên Hà.

"Toàn bộ Minh Giáo nghe lệnh! Theo ta tiến vào Vong Xuyên! Tìm lại vinh quang vốn thuộc về chúng ta!"

Trong khói lửa và máu, Lâm Khuyết dẫn dắt những người anh em còn lại, vượt qua sự phản bội, vượt qua thiên uy, lao vào vùng đất chết để tìm kiếm con đường sống thực sự.

Sự phản bội của Huyền Không và Minh Giáo đã phá vỡ một phần tâm thức của Lâm Khuyết, nhưng nó cũng rèn luyện ra một Nghịch Đạo Giả thực sự vô tình với kẻ thù và chí tình với đồng đạo.

Bầu trời Cửu Tiêu ngày hôm đó mang màu máu. Thái Thượng Thiên Tôn trên cao nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lạnh lẽo của lão hiện lên một tia suy tính:

"Lâm Khuyết, ngươi dám mang linh hồn vào Vong Xuyên sao? Vậy thì hãy để nơi đó thành lăng mộ của ngươi."

Vòng luân hồi lại xoay, nhưng lần này, một mảnh vỡ nhân quả mới đã được gieo vào. Sự phản bội không làm Lâm Khuyết gục ngã, nó chỉ khiến Nhất Niệm của hắn càng thêm cứng rắn, chuẩn bị cho một cuộc trả thù kinh thiên động địa về sau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8