Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 66: Huyết tẩy Cửu Tiêu
**CHƯƠNG 66: HUYẾT TẨY CỬU TIÊU**
Cửu Tiêu Thánh Vực, từ vạn cổ đến nay luôn là biểu tượng của sự tinh khiết, trường tồn và uy nghiêm bất khả xâm phạm. Nơi đây, linh khí hóa thành những dòng sông mây lững lờ trôi giữa các phù đảo rực rỡ ánh kim quang. Những cung điện nguy nga lơ lửng giữa tầng không, được bao phủ bởi những vòng tròn pháp tắc vàng rực, phản chiếu ánh hào quang của Thiên Đạo vĩnh hằng. Tại đây, không có hơi thở của phàm trần, không có sinh lão bệnh tử, chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người của trật tự tuyệt đối.
Thế nhưng, vào ngày hôm nay, sự tĩnh lặng ấy đã bị xé toạc.
Rắc!
Một tiếng động khô khốc vang lên, giống như có ai đó vừa dùng lực lượng thô bạo nhất bẻ gãy một mảnh gương của bầu trời. Giữa không trung bát ngát của tầng mây thứ nhất, một vết nứt đen kịt, mang theo tử khí nồng nặc và hơi thở của sự diệt vong, đột ngột xuất hiện. Từ trong khe nứt ấy, một luồng kiếm ý lạnh lẽo tràn ra, khiến những dòng sông linh khí vốn đang êm đềm bỗng chốc đông cứng lại rồi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ.
Một bóng người từ trong bóng tối bước ra.
Hắn mặc trường bào đen tuyền, tóc dài đen nhánh bay loạn xạ trong cơn bão linh khí vừa được tạo ra. Trên tay hắn là một thanh kiếm gãy, thân kiếm xám xịt như tro tàn, nhưng mỗi lần nó khẽ rung động, không gian xung quanh lại sụp đổ từng mảng lớn. Đôi mắt của hắn không có lòng trắng, chỉ có một vùng đen sâu thẳm của vực đạo, nơi mà ngay cả ánh sáng của Thiên Đạo cũng bị nuốt chửng.
Lâm Khuyết.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên những tầng mây cao hơn, nơi tọa lạc của Thần Điện Thái Thượng. Khí thế từ người hắn tỏa ra không còn là tu vi của một kẻ tu hành thông thường, mà là sự tích tụ của hàng vạn năm phẫn nộ, là ý chí của vô số linh hồn đã bị nghiền nát trong vòng lặp Luân Hồi.
“Trời của các người, che mắt chúng sinh đã quá lâu rồi.”
Giọng nói của Lâm Khuyết không lớn, nhưng nó xuyên thấu qua các lớp đại trận hộ giới, vang dội trong linh hồn của từng tu sĩ tại Cửu Tiêu.
“Hỗn xược! Kẻ nào dám phạm thượng Thánh Vực!”
Ngay lập tức, từ bốn phương tám hướng, hàng trăm đạo kim quang lướt tới. Đó là những Thiên Đạo Tuần Tra Giả – những kẻ thực thi ý chí của Thiên Đạo tại Thượng Giới. Mỗi người đều khoác lên mình bộ chiến giáp vàng rực, cầm trong tay thần binh mang hơi thở pháp tắc. Người đi đầu là một gã lão giả với bộ râu dài, tu vi đã chạm đến nửa bước Luân Hồi Cảnh, đôi mắt gã trừng lớn đầy sát khí khi nhìn thấy kẻ xâm nhập.
“Là ngươi? Kẻ nghịch đạo dưới hạ giới mà Thái Thượng Thiên Tôn đã hạ lệnh truy nã?” Lão giả nheo mắt, sau đó cười lạnh: “Gan to bằng trời! Nơi đây không phải là cái ao bùn hạ giới để ngươi làm càn. Chết đi!”
Lão giả vung tay, một đạo lôi đình màu vàng từ chín tầng mây đánh xuống, mang theo uy áp hủy diệt tất cả những gì không thuộc về trật tự Thiên Đạo. Đây là Thiên Phạt Lôi, thứ sức mạnh đã từng tiêu diệt không biết bao nhiêu thiên tài ngông cuồng trong lịch sử.
Lâm Khuyết đứng yên, không hề tránh né. Hắn khẽ nâng thanh Trảm Thần Kiếm gãy lên.
“Nhất Niệm… Tịch Diệt.”
Chỉ một từ đơn giản, nhưng thanh kiếm gãy bỗng nhiên bùng phát ra một luồng hắc quang nghẹt thở. Luồng hắc quang ấy không đối đầu với Thiên Phạt Lôi bằng sức mạnh cơ bắp, mà nó trực tiếp xóa sổ sự tồn tại của đạo lôi đình đó khỏi quy luật của không gian. Đạo lôi đình vàng rực vừa chạm vào vùng hắc quang liền biến mất như chưa từng hiện hữu.
Không dừng lại ở đó, luồng hắc quang như một con mãnh thú bị xích hàng nghìn năm giờ được sổ lồng, nó quét ngang qua đội hình của các Tuần Tra Giả.
Phụt! Phụt! Phụt!
Tiếng xác thịt bị xé rách vang lên đồng loạt. Những bộ chiến giáp được rèn từ tiên kim thượng hạng hóa thành giấy vụn. Hàng trăm Thiên Đạo Tuần Tra Giả, những kẻ mà dưới hạ giới được tôn sùng như thần thánh, lúc này đây thậm chí còn không kịp thét lên một tiếng. Cơ thể họ bị kiếm ý của Lâm Khuyết băm vằn thành huyết vụ (sương máu), tan biến vào không trung.
Cả một vùng trời xanh biếc vốn dĩ thánh khiết, bỗng chốc bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm rợn người. Những đám mây trắng tinh khôi bị thấm đẫm máu tươi, nặng nề rủ xuống như những dải lụa tang.
Lâm Khuyết bước qua biển máu đó, chân hắn không chạm đất nhưng mỗi bước chân đi qua đều để lại một đóa sen đen rực lửa hận thù.
“Ngăn hắn lại! Kích hoạt Thập Phương Tuyệt Sát Trận!”
Tiếng gào thét của lão giả cầm đầu vang lên trong tuyệt vọng. Lão không ngờ rằng một kẻ vừa mới bước chân lên Thượng Giới lại có thể sở hữu sức mạnh kinh hãi đến mức này.
Từ mười vị trí trọng yếu của Cửu Tiêu, mười cột sáng vàng khổng lồ vọt lên, đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới pháp tắc dày đặc, phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh Lâm Khuyết. Đây là đại trận cấp bậc trấn phái, dùng để giết chết những kẻ đạt đến Luân Hồi Cảnh đỉnh phong.
“Lâm Khuyết, vào trong Thập Phương Tuyệt Sát Trận, dù ngươi có là Chân Tiên tái thế cũng phải hóa thành tro bụi!”
Lâm Khuyết dừng bước giữa trận đồ rực rỡ. Hắn nhìn những sợi dây xích pháp tắc đang quấn lấy chân tay mình, cảm nhận được hơi nóng của hỏa diễm Thiên Đạo đang thiêu đốt thần hồn. Nhưng kỳ lạ thay, trên khuôn mặt lãnh đạm ấy không có lấy một chút sợ hãi. Hắn khẽ nhắm mắt, ký ức về hình ảnh Lục Trầm bị xích trong hầm ngục, toàn thân bị đinh xuyên qua xương tủy, và ánh mắt tuyệt vọng của Vân Hi khi bị cưỡng ép tiến vào tế đàn… tất cả hiện về như một liều thuốc kích thích điên cuồng nhất.
“Các người nói đây là Thiên Đạo?”
Hắn mở mắt, đồng tử đỏ rực như máu.
“Nếu Thiên Đạo là kẻ đồ tể cầm dao đứng sau lưng chúng sinh, thì ta sẽ là kẻ bẻ gãy lưỡi dao đó.”
“Nghịch Thiên Kiếm Ý – Đệ nhị thức: Huyết Nhuộm Thương Khung!”
Ầm!
Một cột trụ máu từ trong cơ thể Lâm Khuyết nổ bùng ra, xung chấn mãnh liệt đến mức mười cột sáng của đại trận lập tức xuất hiện những vết nứt chi chít. Thanh Trảm Thần Kiếm trong tay hắn giờ đây đã hoàn toàn hóa đỏ. Hắn vung kiếm, một đường kiếm hình vòng cung dài vạn trượng chém ra.
Đường kiếm đi tới đâu, không gian ở đó bị cắt rời thành hai nửa. Mười vị cường giả đang duy trì đại trận không kịp phản ứng đã bị đường kiếm chém ngang lưng. Thân thể họ nổ tung, máu tươi phun trào như suối, tưới đẫm xuống các phù đảo bên dưới.
Những ngôi đình đài lầu các, những vườn linh dược quý hiếm, những linh thú tiên gia… tất cả đều bị vùi lấp trong cơn mưa máu.
Trời không còn xanh nữa. Toàn bộ tầng mây thứ nhất và thứ hai của Cửu Tiêu giờ đây như một địa ngục trần gian. Màu đỏ rực lửa bao trùm tất cả, tạo nên một cảnh tượng bi tráng và kinh hoàng. Những tu sĩ cư ngụ tại đây, những kẻ luôn tự phụ là bậc bề trên, lúc này đang run rẩy quỳ sụp xuống đất, nhìn bóng dáng đen kịt đang tiến bước giữa biển máu với sự sợ hãi tột cùng.
Lâm Khuyết không liếc nhìn lấy một cái. Mục tiêu của hắn không phải là đám kiến hôi này. Hắn cảm nhận được hơi thở của Lục Trầm đang yếu dần đi tại tầng mây thứ bảy, và một luồng uy áp lạnh lẽo, cao ngạo đang dõi theo hắn từ Thần Điện Thái Thượng ở đỉnh cao nhất.
“Thái Thượng… Lão già hèn hạ, ta đến lấy đầu lão đây!”
Lời tuyên chiến chấn động tám hướng, vang lên trong từng ngóc ngách của Cửu Tiêu Thánh Vực.
Từ tầng mây thứ ba, một luồng ánh sáng chói lòa khác giáng xuống. Lần này, không phải là đám tép riu Tuần Tra Giả, mà là bốn vị hộ pháp Thiên Tôn của Thần Điện, những kẻ đã sống qua mấy vạn năm, khí thế uy nghiêm như núi thái sơn.
“Lâm Khuyết, dừng lại tại đây, ngươi còn có cơ hội giữ lại toàn thây,” một vị Thiên Tôn lên tiếng, giọng nói như sấm rền.
Lâm Khuyết nhếch môi cười, một nụ cười tàn nhẫn và ngạo nghễ. Thanh kiếm đỏ rực trong tay hắn chỉ thẳng về phía trước.
“Giữ toàn thây cho ta? Để xem hôm nay, là các người chôn ta, hay là ta đem Cửu Tiêu này làm lăng mộ cho các người!”
Nói đoạn, hắn hóa thành một tia huyết quang lướt tới. Trận huyết chiến thực sự giờ mới bắt đầu. Mỗi nơi Lâm Khuyết đi qua, mây trắng hóa hồng, xương trắng chất chồng. Hắn đi đến đâu, Thiên Đạo sụp đổ đến đó. Những mảnh vỡ của phù đảo rơi rụng như mưa, cháy rực trong tầng khí quyển, trông như những giọt nước mắt máu của bầu trời đang khóc cho sự thống trị vạn cổ sắp sửa tàn lụi.
Trên cao xa, sau những lớp màn sương mù mịt của Thiên Đạo Bản Nguyên, một đôi mắt già nua, vô tình khẽ mở ra. Trong đôi mắt ấy, không có sự tức giận, chỉ có một sự lạnh lẽo cực hạn đang tính toán từng bước đi của quân cờ nghịch đạo dưới kia.
Cửu Tiêu ngày hôm nay, thực sự không còn xanh nữa. Máu của thần thánh và tiên nhân đã nhuộm đỏ cả một thời đại. Lâm Khuyết, với nhất niệm phá vỡ luân hồi, đang từng bước đạp lên xác của những quy luật để tìm về ý nghĩa của chính mình.
Mỗi một tấc đất hắn bước qua là một lần thiên mệnh bị chà đạp. Huyết tẩy Cửu Tiêu, không chỉ là sự trả thù, mà là một lễ rửa tội bằng máu cho một thế giới đã thối rữa từ tận gốc rễ.
Hắn tiếp tục tiến lên, đơn độc nhưng lừng lững, giữa một bầu trời đỏ quạch màu máu của kẻ chiến thắng và kẻ bại trận. Đằng sau hắn, chỉ còn là tro tàn và những lời kêu cứu tuyệt vọng bị nuốt chửng trong tiếng gào thét của Nghịch Thiên Kiếm Ý.