Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 74: Khôi Vu hy sinh
Trong hư không vô tận của tầng thứ chín Vạn Cổ Tù Lồng, không có ánh sáng, cũng không có bóng tối hoàn toàn. Chỉ có những dòng thác quy luật vàng óng đan xen vào nhau như những sợi gông xiềng khổng lồ, bao bọc lấy cốt lõi cuối cùng của Thiên Đạo.
Lâm Khuyết lảo đảo bước đi, thanh Vạn Cổ Chúng Sinh Kiếm trong tay hắn lúc này không còn rực rỡ như trước. Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên lưỡi kiếm, mỗi vết nứt là một phần sức mạnh của những linh hồn đã hy sinh ở tầng thứ năm đang dần cạn kiệt. Phía sau hắn, Ma Tôn Khôi Vu với mái tóc trắng xõa tung, thân hình cao lớn vốn như ngọn núi giờ đây đã chằng chịt những vết thương không thể chữa lành. Hơi thở của lão đặc quánh mùi máu và ma khí thối rữa, mỗi bước chân lão để lại một dấu chân đỏ sẫm trên nền quy luật vỡ nát.
“Lâm Khuyết… dừng lại đi.”
Giọng nói của Khôi Vu khàn đặc, tựa như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ vào nhau.
Lâm Khuyết không quay đầu, ánh mắt hắn đóng đinh vào lớp màn hào quang rực rỡ phía trước – Thiên Đạo Tuyệt Vọng Chướng. Đó là bức tường thành cuối cùng ngăn cách bọn họ với Thái Thượng Thiên Tôn, một lớp phòng thủ được dệt từ ý chí thuần túy của trật tự vĩnh hằng. Bất cứ thực thể nào chạm vào nó mà không có sự cho phép của Thiên Đạo đều sẽ bị tan chảy thành bụi trần ngay lập tức.
“Không dừng được.” Lâm Khuyết lạnh lùng đáp, nhưng trong giọng nói có sự run rẩy không giấu giếm. “Bọn họ đều đã đi rồi. Lục Trầm… những linh hồn trong Huyết Hải… cả Thanh Lão cũng đã dốc hết tàn lực để che chở chúng ta đến đây. Nếu ta dừng lại, ai sẽ đòi lại công đạo cho vạn vạn năm bị giam cầm?”
Khôi Vu cười lớn, tiếng cười sặc sụa máu: “Công đạo? Lâm Khuyết, ngươi vẫn còn ngây thơ như kiếp trước. Trên đời này chưa bao giờ có công đạo, chỉ có kẻ thắng được quyền viết ra định nghĩa về sự đúng đắn. Thái Thượng Thiên Tôn chính là chân lý, và chúng ta… chỉ là những con rận trên tấm áo choàng của lão.”
Nói đoạn, Khôi Vu bước lên, đứng ngang hàng với Lâm Khuyết. Đôi mắt đỏ rực của vị Ma giới chí tôn từng khiến cả Cửu Châu run sợ giờ đây tràn đầy một sự bình thản đến lạ kỳ. Lão nhìn chằm chằm vào lớp màn hào quang trước mắt, nơi hàng nghìn sợi tơ quy luật đang rung lên những âm thanh ma quái như muốn xé rách thần hồn của bất cứ kẻ nào dám đến gần.
“Ngươi nhìn thấy không?” Khôi Vu chỉ tay về phía trước. “Đó là ‘Tuyệt Vọng’. Lớp màn đó không được tạo ra từ linh lực, mà từ sự phục tùng của chúng sinh. Chừng nào chúng sinh còn sợ hãi thiên mệnh, lớp màn đó còn bất khả chiến bại. Ngươi dùng kiếm của mình, dù có gom hết ý chí của vạn cổ cũng chỉ như lấy trứng chọi đá.”
Lâm Khuyết nắm chặt chuôi kiếm đến mức khớp xương trắng bệch: “Vậy thì ta sẽ chém đứt sự sợ hãi đó!”
“Ngươi chém không nổi.” Khôi Vu đặt bàn tay to lớn, thô ráp lên vai Lâm Khuyết. “Nhưng ta thì có thể. Ma, vốn dĩ là sinh ra từ sự hỗn loạn, từ những gì không nằm trong trật tự. Để phá vỡ một quy luật hoàn hảo, cần một thứ hoàn toàn điên cuồng và không theo bất cứ lý lẽ nào.”
Tim Lâm Khuyết thắt lại. Hắn quay sang nhìn vị Ma Tôn đã cùng hắn vào sinh ra tử suốt hành trình vạn dặm này. Hắn thấy trong mắt Khôi Vu một ngọn lửa đang bùng lên – ngọn lửa của sự tự hủy.
“Khôi Vu, ông định làm gì?”
Khôi Vu không trả lời trực tiếp. Lão lẩm bẩm như đang nói với chính mình: “Kiếp trước, ta điên cuồng tàn sát, ta muốn phá hủy tất cả vì ta cho rằng đó là cách duy nhất để thoát khỏi vòng lặp. Nhưng ta đã lầm. Ta chỉ biến mình thành một quân cờ tàn bạo hơn trong tay Thiên Đạo. Nhưng hôm nay, Lâm Khuyết, ta nhìn thấy ở ngươi một thứ mà ta chưa từng có… đó là ‘Nhất Niệm’. Ngươi không muốn diệt thế, ngươi muốn cứu thế. Cái ý niệm điên rồ đó… thực sự khiến lão ma đầu như ta cũng cảm thấy rung động.”
Càn khôn run rẩy. Ma khí từ lỗ chân lông của Khôi Vu bắt đầu phun trào, đen đặc như mực, nhưng bên trong lại lấp lánh những tinh tú máu. Lão đang đốt cháy tận cùng của nguồn gốc sinh mạng, đốt cháy cả tư cách để được luân hồi.
“Lâm Khuyết, ta đi trước mở đường. Đừng để ta hy sinh vô ích.”
“Dừng tay! Khôi Vu!” Lâm Khuyết thét lên, hắn định vươn tay chụp lấy vai lão ma đầu, nhưng một luồng xung lực cực đại đã đẩy hắn lùi lại hàng trăm trượng.
Khôi Vu lúc này đã biến thành một quả cầu ma khí khổng lồ, che lấp cả một vùng không gian của tầng thứ chín. Tiếng của lão vang vọng khắp nơi, như tiếng sấm nổ từ địa ngục:
“Thái Thượng lão nhi! Ngươi muốn dùng quy luật để giam cầm ta? Ngươi muốn dùng luân hồi để thuần hóa ta? Ta là Khôi Vu! Là Ma trung chí tôn! Ta không thuộc về đất, không thuộc về trời, ta chỉ thuộc về nỗi hận của chính mình!”
“Huyết Ma Chế Thiên – Vạn Cốt Toái Hồn!”
Ầm!
Thân hình Khôi Vu lao thẳng vào lớp màn Thiên Đạo Tuyệt Vọng Chướng với tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Sự va chạm giữa ma khí hỗn loạn và quy luật trật tự tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa. Những tia sét vàng rực đánh xuống cơ thể Khôi Vu, xé rách da thịt lão, bẻ gãy từng đoạn xương cốt, nhưng lão không hề lùi bước. Lão dùng hai tay không, găm chặt vào lớp màn hào quang, gào thét và xé toạc nó ra như xé một tấm lụa cứng.
Máu của Ma Tôn bắn tung tóe lên bức tường quy luật, mỗi giọt máu chạm vào hào quang vàng lại phát ra tiếng xì xèo tàn độc. Sự ô uế của ma huyết đang ăn mòn sự thanh cao của thiên đạo.
Lâm Khuyết đứng ở phía sau, hai mắt nhòe đi. Hắn nhìn thấy thân ảnh của Khôi Vu đang tan biến dần từ đôi bàn chân lên đến thắt lưng. Lão không còn là một con người nữa, lão đã hóa thành một mũi khoan ma cực mạnh, khoét sâu một lỗ hổng trên lớp màn không thể phá vỡ.
“Lâm Khuyết! Mau lên!”
Khôi Vu ngoảnh mặt lại, nửa khuôn mặt lão đã bị quy luật Thiên Đạo xóa sổ, lộ ra phần xương sọ trắng ở bên dưới. Nhưng mắt còn lại vẫn rực cháy niềm tin mãnh liệt.
“Chém đứt nó! Chém chết lão gia hỏa đó cho ta!”
Lâm Khuyết gầm lên một tiếng xé lòng. Hắn không thể để khoảnh khắc này trôi qua. Tất cả đau thương, tất cả sự hy sinh, tất cả những mạng sống đã ngã xuống đều cô đọng lại trong bước chân này. Hắn lao đi, thanh Vạn Cổ Chúng Sinh Kiếm trên tay phát ra tiếng gào thét của triệu triệu linh hồn.
Vụt!
Lâm Khuyết lướt qua lỗ hổng mà Khôi Vu đã dùng cả mạng sống để mở ra. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi giao nhau giữa hai người, Lâm Khuyết nghe thấy một lời thì thầm cuối cùng, nhẹ như gió thoảng nhưng nặng nề như ngàn tòa núi:
“Nếu gặp nàng ấy… ở kiếp sau của thế giới mới… đừng kể cho nàng ấy nghe ta là một con ma…”
Cánh tay của Khôi Vu nổ tung thành những đốm lửa đen. Toàn bộ thực thể của lão chính thức tan rã thành cát bụi giữa hư không. Ma Tôn Khôi Vu, kẻ từng là nỗi khiếp sợ của vạn giới, giờ đây biến mất vĩnh viễn, không để lại một mảnh thần hồn, không có bất cứ khả năng luân hồi nào. Lão đã chọn cái chết triệt để nhất để đổi lấy một tia hy vọng mỏng manh cho người bạn đồng hành.
Thiên Đạo Tuyệt Vọng Chướng rạn nứt rồi vỡ tan tành. Sức mạnh từ sự hy sinh của một Ma Tôn ở đỉnh cao đã thực sự chọc thủng trật tự tuyệt đối.
Lâm Khuyết đáp xuống mặt đất phía bên kia lớp màn. Đó là một khoảng không gian trắng xóa đến mức nhức mắt. Phía cuối tầm nhìn, trên một tòa sen được dệt từ tinh hoa của vũ trụ, một bóng hình cao cao tại thượng, vây quanh bởi hàng nghìn vòng luân hồi nhỏ xíu, đang từ từ mở mắt.
Thái Thượng Thiên Tôn.
Kẻ thao túng vạn vật nhìn Lâm Khuyết, ánh mắt vô tình như nhìn một hạt bụi. Lão nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói phủ đầy sương tuyết vĩnh hằng:
“Kẻ cuối cùng bên cạnh ngươi cũng đã chết. Bây giờ, ngươi còn lại gì để chống lại ta?”
Lâm Khuyết từ từ đứng dậy. Hắn không nhìn Thái Thượng Thiên Tôn, mà cúi xuống nhìn thanh kiếm gãy trong tay mình, rồi nhìn về phía hư không nơi Khôi Vu vừa tan biến.
“Ta còn lại một lời thề.”
Lâm Khuyết ngẩng đầu, sát khí từ trong xương tủy bộc phát ra ngoài, khiến cả không gian trắng xóa cũng phải run rẩy. Hắn bước lên một bước, mỗi bước chân lại có một vòng xoáy linh lực đen đỏ bùng nổ.
“Hôm nay, ta không dùng thần thông của Thiên Đạo để giết ngươi. Ta dùng sự căm hận của Ma, sự trung nghĩa của Kiếm, và ‘Nhất Niệm’ của vạn cổ chúng sinh để đưa ngươi vào cát bụi.”
Thanh Vạn Cổ Chúng Sinh Kiếm đột ngột bốc cháy, ngọn lửa không phải màu đỏ của hỏa, không phải màu xanh của linh khí, mà là màu trắng tinh khôi của sự khởi đầu và màu đen tuyền của sự kết thúc.
Chương 74 kết thúc trong tiếng gió thét gào và cái chết bi tráng của một huyền thoại ma đạo, mở ra trận chiến cuối cùng giữa kẻ Nghịch Thiên và kẻ Định Mệnh.