Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 89: Lục Trầm tỉnh lại

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:21:19 | Lượt xem: 12

**CHƯƠNG 89: LỤC TRẦM TỈNH LẠI**

Thanh Vân Đỉnh, nơi cao nhất của Kiếm Tông, quanh năm mây mù bao phủ, nay lại đón nhận một trận mưa rào lạ lùng. Trận mưa này không mang theo hơi lạnh của sương giá, cũng không có sự cuồng bạo của lôi đình, mà ngược lại, từng giọt nước rơi xuống đều mang theo một tia sinh cơ nồng đậm, thấm đượm vào vạn vật, khiến những gốc tùng già khô héo mấy nghìn năm bỗng dưng đâm chồi nảy lộc.

Giữa đại điện hoang tàn của Kiếm Tông, trên một đài đá cổ xưa đầy rẫy những vết nứt, một nam tử đang nằm lặng lẽ. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen đã rách nát, mái tóc dài bạc trắng như tuyết xõa tung trên nền đá lạnh lẽo. Khuôn mặt hắn góc cạnh, cương nghị, nhưng lúc này lại tái nhợt như không còn giọt máu.

Đó chính là Lục Trầm.

Hắn đáng lẽ đã chết. Hắn nhớ rất rõ, linh hồn mình đã bị "Thiên Đạo Tuần Tra Giả" đánh nát tại Thượng Giới, bị ném vào lò luyện để trở thành tro bụi. Nỗi đau ấy vượt qua giới hạn của nhục thân, nó là sự xé toạc của thần hồn, là sự tan biến vĩnh viễn vào hư vô.

Thế nhưng, ngay lúc này, một hơi ấm dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa từ sâu trong đan điền, nơi vốn dĩ đã héo tàn của hắn. Hơi ấm đó như một đốm lửa nhỏ giữa đêm đông, chậm rãi nhóm lại ngọn lửa sinh mệnh, nối liền những kinh mạch đã đứt gãy, và quan trọng nhất, nó đang ghép lại từng mảnh vụn thần hồn của hắn.

"Ưm…"

Một tiếng rên rỉ nhỏ vang lên giữa đại điện tĩnh mịch. Đôi hàng mi của Lục Trầm run rẩy, rồi từ từ mở ra.

Đập vào mắt hắn là trần điện mục nát, nơi những tia nắng vàng nhạt xuyên qua những lỗ hổng trên mái ngói, nhảy múa trên mặt đất. Không có khói lửa chiến tranh, không có sự áp chế ngột ngạt của Thiên Đạo, cũng không có tiếng gào thét của vạn quỷ.

Lục Trầm cử động ngón tay. Cảm giác thực thể chạm vào mặt đá khiến hắn bừng tỉnh. Hắn bật dậy, nhưng vì cơ thể quá yếu nên lập tức ngã nhào xuống đất.

"Đây là… đâu?"

Hắn khản giọng hỏi, tiếng nói như tiếng đá mài vào nhau. Hắn nhìn quanh, mọi thứ vừa quen thuộc vừa xa lạ. Đây là Kiếm Tông, là nhà của hắn, nhưng tại sao hắn lại ở đây? Hắn nhớ mình đang ở trên Cửu Tiêu, đang cùng… cùng với ai đó chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Lục Trầm ôm đầu, một cơn đau dữ dội ập đến như muốn nổ tung đại não. Ký ức của hắn giống như một bức tranh bị xé rách, những mảnh ghép rời rạc bay lượn trước mắt nhưng không thể nào gắn kết lại được.

Hắn nhớ mình đã cầm thanh trường kiếm điên cuồng chém vào màn mây đen. Hắn nhớ mình đã cười ngạo nghễ khi đối mặt với cái chết. Hắn nhớ có một người anh em, một vị thủ lĩnh, một người mà hắn tôn thờ như một vị thần, đã đứng trước mặt hắn, che chắn tất cả sóng gió.

Nhưng người đó là ai?

"Ai… Rốt cuộc ta đã chiến đấu cùng ai?"

Lục Trầm lẩm bẩm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn cố gắng đào bới trong trí nhớ. Hắn thấy một bóng lưng áo xám, một bóng lưng không quá cao lớn nhưng vững chãi như thiên sơn, vạn dặm. Hắn thấy người đó quay lại, mỉm cười với hắn, một nụ cười thâm trầm nhưng tràn đầy tin tưởng.

Nhưng mỗi khi hắn sắp nhìn thấy rõ khuôn mặt ấy, thì một lực lượng vô hình lại xóa sạch nó đi. Nó giống như một quy luật của trời đất, buộc hắn phải lãng quên.

Lục Trầm loạng choạng đứng dậy, vịn vào những cột đá đổ nát để bước ra khỏi đại điện.

Cảnh tượng bên ngoài khiến hắn sững sờ.

Cả Thương Khung Giới dường như đã thay đổi. Bầu trời không còn màu đỏ rực của sự phẫn nộ, cũng không có sự giám sát của những con mắt Thiên Đạo khổng lồ. Linh khí trong không khí trở nên thuần khiết đến lạ thường, không còn sự cưỡng ép hay nô dịch. Cỏ cây, chim chóc, vạn vật đều toát ra một sự tự do mà trước đây hắn chưa bao giờ cảm nhận được.

"Lục sư huynh?"

Một tiếng gọi run rẩy vang lên từ chân núi. Lục Trầm nheo mắt nhìn xuống. Một nhóm đệ tử Kiếm Tông, mặc đồng phục tu sửa, đang kinh ngạc nhìn về phía hắn. Người dẫn đầu là một lão giả, chính là Nhị trưởng lão của Kiếm Tông.

Lão giả dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm, rồi ngay lập tức lao vút lên đỉnh núi.

"Lục Trầm! Thật sự là con sao? Con… con còn sống?" Nhị trưởng lão giọng run rẩy, nước mắt già nua chảy dài.

Lục Trầm nhìn lão, lòng thắt lại: "Nhị trưởng lão, đã xảy ra chuyện gì? Sao con lại ở đây? Cuộc chiến ở Thượng Giới… kết quả ra sao?"

Lão giả sững lại, gương mặt lộ rõ sự ngơ ngác: "Chiến đấu ở Thượng Giới? Con đang nói gì vậy? Chẳng phải con bị trọng thương trong một lần bế quan xung kích cảnh giới nửa năm trước sao? Chúng ta đều tưởng con đã không qua khỏi, thần hồn tiêu tán hoàn toàn. Nhưng không biết tại sao, ba ngày trước, một luồng sinh khí lạ lùng từ trên trời rơi xuống Thần Kiếm Điện, và hôm nay con đã tỉnh lại…"

Lục Trầm nắm chặt bả vai của Nhị trưởng lão, giọng nói gần như hét lên: "Không đúng! Chúng ta đã đánh lên Cửu Tiêu! Chúng ta đã đối mặt với Thái Thượng Thiên Tôn! Có một người… người đó đã dẫn dắt chúng ta phá vỡ Luân Hồi! Người đó đâu? Hắn đang ở đâu?!"

Nhị trưởng lão kinh hãi nhìn Lục Trầm, vội vàng đặt tay lên trán hắn: "Lục Trầm, con có phải là tẩu hỏa nhập ma rồi không? Thái Thượng Thiên Tôn? Đó chỉ là truyền thuyết vạn cổ về những thực thể cai quản thế giới, làm gì có chuyện ai đó đánh lên đó? Thương Khung Giới xưa nay vẫn vậy, luân hồi vẫn vận hành theo lẽ tự nhiên… Chỉ có điều dạo gần đây, ai nấy đều cảm thấy trong người thoải mái hơn, tu luyện cũng dễ dàng hơn, cứ như thể cái lồng ngăn cách chúng ta và trời xanh đã biến mất vậy."

Lục Trầm sững sờ. Hắn buông tay ra, lùi lại hai bước.

Vô lý!

Hắn nhớ rõ sự điên cuồng của Ma Tôn Khôi Vu, nhớ rõ vẻ thanh cao lẫm liệt của Vân Hi, và hắn nhớ rõ người đàn ông ấy đã dùng một niệm để đóng băng thời gian, mang theo tất cả bọn họ phá vỡ sự xiềng xích của định mệnh.

Nhưng tại sao, cả thế giới này đều quên mất?

Hắn lao ra khỏi Thanh Vân Đỉnh, phóng tầm mắt về phía xa. Hạ giới, Trung giới, Thượng giới… dường như tất cả đã hòa làm một, một thế giới thống nhất và tự do. Ở cổng trấn nhỏ xa xôi, hắn thấy một bức tượng đá cũ kỹ không rõ hình hài, dân chúng đi qua chỉ cúi đầu cung kính gọi là "Vô danh thần nhân".

"Vô danh… tại sao lại là vô danh?"

Lục Trầm quỳ thụp xuống, nắm đấm nện mạnh vào mặt đá, khiến nó vỡ vụn. Lòng hắn đau như dao cắt. Hắn biết, có một cái giá đã phải trả. Để đổi lấy sự tự do này cho tất cả chúng sinh, người đó đã chọn cách bị xóa sổ khỏi dòng thời gian. Người đó đã nhận lấy sự cô độc vĩnh hằng, không tên, không tuổi, không người nhớ đến.

"Hắn không thể vô danh… Hắn là đại ca của ta! Hắn là người đã cứu mạng tất cả các người!" Lục Trầm gầm lên giữa trời xanh.

Nhưng trả lời hắn chỉ là tiếng gió thổi xào xạc qua rừng tùng và tiếng chim chóc líu lo hòa bình.

Trong khoảnh khắc ấy, từ sâu trong hư không, một vật thể nhỏ bé bỗng dưng rơi xuống, cắm phập vào tảng đá ngay trước mặt Lục Trầm.

Đó là một mảnh vỡ của một thanh kiếm. Mảnh vỡ rỉ sét, trông tầm thường vô cùng, nhưng trên đó lại tỏa ra một luồng khí tức "Nghịch Đạo" vô cùng quen thuộc.

Lục Trầm run rẩy đưa tay chạm vào mảnh vỡ ấy. Một dòng ký ức mỏng manh như tơ trời truyền vào tâm thức hắn.

*“Lục Trầm, nếu có một ngày cả thế giới quên ta, đệ cũng đừng đau buồn. Hãy cứ cầm kiếm, bảo vệ sự tự do mà ta đã đổi lấy. Đừng tìm ta, vì ta luôn hiện diện trong từng hơi thở của nhân gian này.”*

Nước mắt Lục Trầm rơi lã chã trên mảnh kiếm gãy. Hắn nhận ra, dù tên tuổi của người đó đã bị tước đoạt bởi quy luật của Thiên Đạo mới, nhưng ý chí của người đó vẫn còn đây.

Lục Trầm đứng dậy, lau sạch nước mắt trên mặt. Ánh mắt hắn dần trở nên sắc lạnh và kiên định như xưa. Hắn rút ra thanh bội kiếm của mình, tra mảnh vỡ rỉ sét kia vào chuôi kiếm.

Nhị trưởng lão và đám đệ tử lo lắng đứng phía sau: "Lục sư huynh… huynh không sao chứ?"

Lục Trầm không quay đầu lại, hắn hướng về phía chân trời xa xôi, nơi ánh nắng hoàng hôn đang rực sáng, khẽ nói: "Ta không sao. Ta chỉ là vừa nhớ ra một việc rất quan trọng."

"Việc gì vậy?" Nhị trưởng lão hỏi.

Lục Trầm mỉm cười, một nụ cười vừa bi thương vừa hào hùng: "Ta phải bắt đầu hành trình của mình. Ta sẽ không tìm kiếm danh vọng, cũng không cầu trường sinh. Ta sẽ đi khắp tứ phương, ghi lại một câu chuyện về một người không có tên. Dù thế giới có quên, thì thanh kiếm này của ta sẽ vĩnh viễn khắc ghi."

Hắn bước đi, bóng lưng cao lớn dài dằng dặc dưới ánh chiều tà.

Lục Trầm biết mình không đơn độc. Ngoài kia, ở một góc nào đó của thế giới, có lẽ Vân Hi cũng đang tỉnh lại với một trái tim trống trải, có lẽ Khôi Vu cũng đang nhìn bầu trời với một nỗi buồn không tên.

Hắn là người đầu tiên tỉnh lại trong kỷ nguyên không có Thiên Đạo, cũng là người anh hùng vô danh canh giữ cho một sự thật vĩnh viễn bị vùi lấp.

Thế gian từ nay không còn "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết", chỉ còn "Nhất Niệm" của sự tự do. Và trong cái góc khuất của lịch sử ấy, có một cái tên, dù không được viết ra, nhưng mỗi khi gió thổi, mỗi khi kiếm ngân, cái tên ấy lại vang lên trong sâu thẳm tâm hồn của những kẻ Nghịch Đạo thực thụ.

"Chào đại ca, hành trình này… đệ sẽ đi tiếp thay huynh."

Dưới chân núi, mây mù tan biến, để lộ ra một con đường mòn thênh thang dẫn về phía những miền đất mới. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, rực rỡ và đầy hy vọng, trên đống tro tàn của những sự hy sinh thầm lặng nhất vạn cổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8