Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 92: Gặp lại gia đình ở Lâm gia**
Thanh Vân Thành, phương Nam.
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt như mật rót xuống những mái ngói rêu phong, một đôi nam nữ dắt tay nhau bước đi trên con đường lát đá xanh đã mòn vẹt. Chàng thanh niên thanh y phiêu dật, sau lưng cõng một thanh kiếm gãy bọc trong vải thô, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà. Bên cạnh hắn là một tiểu cô nương mù lòa, khuôn mặt thanh tú như tạc từ ngọc, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo của hắn không rời.
Lâm Khuyết đứng lại trước một tòa phủ đệ bề thế, cổng cao tường kín, hai con sư tử đá uy vũ chễm chệ hai bên. Trên tấm biển gỗ lim đen bóng, hai chữ "Lâm Phủ" mạ vàng lấp lánh dưới nắng tà, toát lên vẻ quyền uy của một gia tộc đứng đầu một vùng.
"Tiên nhân đại ca, chúng ta đứng lại sao?" Tiểu Hi nghiêng đầu, đôi mắt mù dù không nhìn thấy nhưng cảm quan của nàng linh mẫn vô cùng. Nàng cảm thấy trái tim của Lâm Khuyết đang đập nhanh hơn một nhịp, một sự xao động rất nhẹ mà trước đây nàng chưa từng thấy ở vị "thần tiên" vốn lạnh lùng này.
"Đến nơi rồi." Lâm Khuyết nhẹ giọng nói, thanh âm có chút khàn đặc.
Nơi này, chính là nơi bắt đầu. Là nơi vị Cửu Luân Chân Tiên tỉnh lại trong thân xác của một thiếu niên bị khinh miệt. Là nơi khởi nguồn của bao uất ức, cũng là nơi hắn bắt đầu bước những bước đầu tiên trên con đường nghịch thiên.
Hắn từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quay lại. Với một kẻ tu hành đã chạm tới ngưỡng cửa Luân Hồi, phàm trần chỉ là mây khói, người thân chẳng qua là duyên nợ một đời. Nhưng sau khi dung hợp mảnh vỡ linh hồn thứ ba, một loại cảm xúc lạ lẫm mang tên "tư niệm" cứ âm thầm sinh trưởng, thúc giục hắn phải quay về đây một lần.
"Người đâu? Kẻ nào dám đứng chặn trước cổng Lâm phủ?" Một tiếng quát lanh lảnh vang lên.
Hai tên gia đinh mặc áo gấm, khí thế hăng hái bước ra. Thanh Vân Thành bây giờ đã khác xưa, Lâm gia sau cuộc đại thanh trừng năm đó đã một bước lên mây, trở thành gia tộc nắm giữ mạch máu kinh tế và cả quyền lực của cả tòa thành này. Gia đinh của Lâm gia giờ đây cũng có chút kiêu ngạo của kẻ quyền quý.
Lâm Khuyết không giận, hắn chỉ nhàn nhạt nhìn qua. Một cái nhìn ấy như mang theo uy áp của núi cao biển rộng, khiến hai tên gia đinh đang định hùng hổ lao tới bỗng chốc khựng lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. Cảm giác như chỉ cần tiến thêm một bước, bọn họ sẽ tan thành mây khói.
"Vị đạo trưởng này… không biết người có việc gì với Lâm gia chúng ta?" Một người đàn ông trung niên bước ra từ bên trong. Người này vận cẩm bào quý phái, khuôn mặt có vài phần sương gió nhưng thần thái tinh anh.
Đồng tử Lâm Khuyết khẽ co rụt lại.
Lâm Bình. Đại quản gia của Lâm gia năm xưa, người duy nhất thỉnh thoảng lén lút đưa cho hắn một chiếc bánh bao khi hắn bị bỏ đói trong củi phòng. Bây giờ, Lâm Bình đã trở thành Tổng quản, uy phong bát mặt.
"Ta chỉ là một khách qua đường, nghe danh Lâm gia danh gia vọng tộc, muốn ghé qua xin chén trà nhạt." Lâm Khuyết thản nhiên đáp.
Lâm Bình nhìn Lâm Khuyết, một cảm giác quen thuộc thoáng qua trong đầu lão, nhưng rất nhanh lão lại tự giễu cợt bản thân. Người thanh niên trước mắt này thoát tục như tiên, khí chất cao thâm mạc trắc, làm sao có thể liên quan đến "người thiếu niên" mệnh yểu, phế vật của gia tộc năm nào?
"Hóa ra là một vị Tiên sư. Thật là thất lễ, mời người vào trong!" Lâm Bình cung kính cúi người. Lâm gia bây giờ dù có lớn mạnh cũng không dám đắc tội với tu sĩ, nhất là một tu sĩ nhìn không thấu nông sâu như thế này.
Bước vào đại sảnh Lâm phủ, khói hương trầm thoang thoảng, kiến trúc xa hoa rực rỡ hơn nhiều so với ký ức của Lâm Khuyết. Ở vị trí chủ tọa, một người đàn ông tóc đã điểm bạc nhưng khí thế vẫn oai nghiêm đang ngồi đàm đạo với một vài vị trưởng lão.
Đó là Lâm Chấn Thiên, cha của thân xác này.
Bên cạnh ông, một người phụ nữ trung niên dung mạo hiền từ đang mỉm cười rót trà. Mẫu thân hắn… người mà trong ký ức của "Lâm Khuyết cũ" là nguồn ấm áp duy nhất.
Trái tim Lâm Khuyết bỗng thắt lại. Một cơn đau âm ỉ lan tỏa từ sâu trong thần hồn. Đây là phản ứng của tàn hồn nguyên chủ còn sót lại trong huyết mạch, hay là sự rung động của chính vị Chân Tiên này trước hơi ấm của tình thân nhân gian?
"Bẩm lão gia, có vị Tiên sư ghé thăm." Lâm Bình tiến lên thưa gửi.
Lâm Chấn Thiên vội vàng đứng dậy, bước xuống bậc thềm, chấp tay hành lễ: "Hèn chi hôm nay chim khách đậu trên cành nam, hóa ra là có quý nhân tới nhà. Mời Tiên sư ngồi!"
Lâm Khuyết dắt Tiểu Hi ngồi xuống một bên ghế khách. Hắn yên lặng nhìn Lâm Chấn Thiên, nhìn người phụ nữ kia. Bọn họ sống rất tốt. Sắc mặt hồng nhuận, khí tức bình ổn, rõ ràng cuộc sống những năm qua vô cùng mỹ mãn.
"Vị Tiên sư này nhìn rất lạ mặt, không biết tu hành ở núi nào?" Lâm Chấn Thiên khách khí hỏi, đôi mắt già nua không giấu nổi sự kính nể.
"Lục bình trôi sông, không nơi cố định." Lâm Khuyết nhấp một ngụm trà trà lạnh, nhạt giọng đáp. "Chỉ là đi ngang qua đây, thấy nơi này phong thủy bảo địa, linh khí tụ hội, dường như có phúc trạch vạn năm."
Người phụ nữ kia nghe vậy liền mỉm cười, giọng nói dịu dàng: "Đều nhờ ơn trời đất. Lâm gia chúng ta mấy năm nay quả thật rất bình an. Chỉ tiếc là…" Bà thoáng thở dài, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa phảng phất một nỗi buồn xa xăm.
"Bà nó lại nhớ tới Khuyết nhi sao?" Lâm Chấn Thiên nhẹ nhàng vỗ về tay vợ, giọng điệu mang theo sự an ủi xen lẫn tiếc nuối.
Cái tên "Khuyết nhi" phát ra, không khí trong đại sảnh như ngưng đọng lại. Lâm Khuyết đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ run.
"Đã mấy năm rồi… từ khi nó biến mất." Người phụ nữ đỏ hoe mắt. "Dù nó không thể tu luyện, dù nó có là phế vật như người đời nói, nhưng nó vẫn là miếng thịt từ lòng mẹ sinh ra. Ta chỉ mong nó ở nơi nào đó vẫn được no ấm, bình an…"
"Lão bà, Tiên sư còn đang ở đây, đừng nói chuyện thương tâm." Lâm Chấn Thiên khẽ nhắc nhở, sau đó quay sang Lâm Khuyết, ái ngại nói: "Để vị tiên nhân đây chê cười rồi. Năm xưa Lâm gia chúng ta có một đứa con không may mắn… bây giờ nhắc lại vẫn khiến phu nhân ta đau lòng."
Lâm Khuyết im lặng. Hắn thấy được sự thương tâm trong mắt bà, nhưng đồng thời, hắn cũng thấy được một thực tế phũ phàng khác. Trên bàn thờ gia tiên ở hậu sảnh, vị trí tôn quý nhất đang thuộc về một thanh niên trẻ tuổi khác – Lâm Thiên, người con trai thứ của Lâm gia, kẻ từng lấy việc bắt nạt hắn làm niềm vui, bây giờ đã trở thành niềm tự hào của cả tộc khi đầu quân vào một tông môn lớn.
Đối với Lâm gia, "Lâm Khuyết" là một vết sẹo đã mờ, một kỷ niệm buồn được gói ghém lại trong góc tối của sự phồn hoa hiện tại. Họ thương nhớ hắn, nhưng họ không cần hắn. Họ sống tốt trong thế giới không có hắn.
Sự tồn tại của hắn ở đây, dường như chỉ là một nốt nhạc lỗi nhịp trong bản hòa tấu bình yên của họ.
Tiểu Hi bỗng nhiên nắm chặt tay Lâm Khuyết. Nàng dường như cảm nhận được sự cô độc vô tận phát ra từ cơ thể hắn. Cả tòa Lâm phủ này tràn đầy hơi ấm, tràn đầy nhân khí, nhưng đối với Lâm Khuyết, nó lại lạnh lẽo hơn cả đỉnh núi băng tuyết.
Hắn là người nhà của bọn họ, nhưng họ nhìn hắn như một vị thần xa lạ.
"Cha! Mẹ! Có tin vui từ Thiên Cơ Tông!" Một giọng nói trẻ trung, tràn đầy năng lượng vang lên từ ngoài cửa.
Một thanh niên tuấn tú, mặc võ phục thêu hoa văn của đại tông môn hiên ngang bước vào. Hắn mang theo một luồng sinh khí hừng hực, khiến cả đại sảnh như bừng sáng. Theo sau hắn là vài tên đệ tử, điệu bộ vô cùng kiêu hãnh.
"Thiên nhi về rồi sao?" Lâm Chấn Thiên và phu nhân lập tức đứng dậy, vẻ mặt rạng rỡ hẳn lên. Mọi nỗi buồn về "đứa con mất tích" năm nào lập tức bị quét sạch bởi sự hiện diện của "đứa con thiên tài".
Lâm Thiên cười ha hả, quỳ xuống hành lễ với cha mẹ, rồi mới nhìn thấy Lâm Khuyết đang ngồi ở ghế khách. Hắn khẽ nhíu mày, cảm thấy khí chất của người thanh niên thanh y này quá mức đặc biệt, thậm chí còn áp đảo cả trưởng lão trong tông môn của hắn.
"Vị đạo hữu này là…?" Lâm Thiên dò xét hỏi.
Lâm Khuyết đứng dậy. Hắn biết, mình không nên ở lại đây nữa. Sự xuất hiện của hắn sẽ chỉ làm xáo trộn cuộc sống bình yên này. Duyên phận giữa hắn và Lâm gia, vào khoảnh khắc hắn tự bạo kiếp trước, và vào khoảnh khắc hắn bị ném ra khỏi Lâm gia kiếp này, thực ra đã đứt đoạn rồi.
"Chỉ là kẻ qua đường. Nay thấy quý phủ nhân đinh hưng vượng, con cái thành tài, cũng thấy vui lây." Lâm Khuyết nhẹ nhàng nói.
Hắn tiến lại gần người phụ nữ đang đứng đó. Bà hơi lùi lại một chút vì kính sợ trước uy áp vô hình của vị "tiên nhân". Lâm Khuyết nhìn sâu vào đôi mắt bà, đôi mắt đã từng khóc vì hắn, nhưng giờ đây đang tràn đầy niềm tự hào dành cho Lâm Thiên.
Hắn từ trong tay áo lấy ra một hạt ngọc xanh biếc, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ và sinh khí dồi dào.
"Gặp gỡ là duyên. Viên Ngọc Tâm này tặng cho phu nhân, có thể trừ bách bệnh, dưỡng thọ kéo dài."
Bà run rẩy nhận lấy, không hiểu sao khi chạm vào tay Lâm Khuyết, một cảm giác ấm áp khó tả chạy dọc cơ thể, như thể linh hồn nàng vừa tìm thấy một thứ gì đó đã mất đi từ lâu.
"Tiên… Tiên sư, thứ này quá quý giá, chúng ta không dám…"
Lâm Khuyết đã quay lưng bước đi.
"Đi thôi, Tiểu Hi."
Lâm Thiên đứng bên cạnh, nhìn viên ngọc trên tay mẹ mình mà mắt chữ O mồm chữ A: "Cái này… đây là Linh Đan cửu phẩm?! Chỉ có tông chủ mới có thể sở hữu… Hắn… hắn là ai?!"
Lâm Thiên vội vàng đuổi ra cửa phủ, nhưng ngoài đường chỉ còn lại bóng hoàng hôn trải dài trên đá lạnh. Hai cái bóng một lớn một nhỏ đã biến mất vào dòng người tấp nập, như thể họ chưa từng tồn tại.
"Đại ca… sao huynh không nói với họ?" Tiểu Hi hỏi nhỏ khi hai người đã ra đến cửa thành.
Lâm Khuyết bước đi trên con đường hướng về phương Nam, gió thổi tung mái tóc đen. Hắn không ngoảnh lại nhìn Thanh Vân Thành thêm một lần nào nữa.
"Nói gì đây?" Lâm Khuyết nhếch môi, một nụ cười vừa có phần trào phúng, vừa có phần nhẹ nhõm. "Bọn họ cần một đứa con thiên tài mang lại vinh hiển cho gia tộc, không cần một vị Tiên Tôn đã bị cả Thiên đạo truy sát. Bọn họ yêu thương 'Lâm Khuyết' trong trí nhớ, chứ không phải ta của hiện tại."
Thế giới này là một cái lồng. Gia đình, tình thân, đôi khi cũng là một tầng khóa của cái lồng ấy.
Nếu hắn nhận người thân, họ sẽ bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả của hắn, sẽ bị Thiên Đạo xóa sổ vì là điểm yếu của "kẻ nghịch đạo".
Nhìn họ sống tốt, coi hắn như người lạ, đó chính là sự bảo vệ tốt nhất mà hắn dành cho họ.
Một giọt nước mắt vô tình rơi xuống từ khóe mắt Lâm Khuyết, nhưng nó chưa kịp chạm đất đã bốc hơi thành hư không. Đó là giọt nước mắt cuối cùng dành cho nhân thế phàm trần này.
Mảnh vỡ linh hồn thứ ba trong thức hải của hắn bỗng chốc tỏa ra hào quang rực rỡ, nó không còn nức nở, mà bắt đầu cộng hưởng với "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết".
Cảnh giới của hắn bỗng chốc rung chuyển.
Hóa Thần cảnh đỉnh phong!
Chỉ trong một cái chớp mắt, tâm cảnh của hắn đã hoàn thành một cuộc lột xác.
Phá bỏ tình riêng để đạt đến đại đạo. Nhìn thấu luân hồi để nắm giữ luân hồi.
"Lâm gia… đã hết nợ." Lâm Khuyết khẽ lẩm bẩm.
Phía trước hắn là biển cả bao la, nơi mảnh hồn thứ tư đang lẩn khuất trong bão tố. Con đường nghịch thiên còn dài, nhưng giờ đây, bước chân của hắn đã không còn bất kỳ một sự do dự nào.
Hắn cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu Hi, dắt nàng bước tiếp. Thế giới rộng lớn như thế, vạn cổ dài như thế, chỉ có đứa trẻ mù lòa không thấy gương mặt hắn nhưng lại nhìn thấy linh hồn hắn này, là người đồng hành thật sự của hắn.
Nhất niệm khởi, vạn duyên tịnh.
Trên bầu trời, một ngôi sao rụng xuống phía Thanh Vân Thành, mang theo tất cả những ấm ức, hận thù và cả tình thương sót lại của một đời người đã khuất.
Lâm Khuyết không còn là con trai của Lâm gia.
Hắn là người gánh vác ý chí phá vỡ bầu trời này.
…
Sâu trong Lâm phủ, phu nhân vẫn đứng lặng lẽ bên cửa sổ, tay nắm chặt viên Ngọc Tâm. Bà cảm thấy mất mát một thứ gì đó cực kỳ quan trọng, tim bà đau thắt lại từng cơn, nhưng khi nhìn thấy đứa con trai Lâm Thiên đang hào hứng kể chuyện ở tông môn, bà lại mỉm cười gạt nước mắt.
Bà sẽ mãi mãi không biết rằng, vị tiên nhân lạnh lùng vừa ghé ngang qua chính là đứa con mà bà vẫn luôn cầu nguyện mỗi đêm.
Bà không biết, và bà cũng không cần biết.
Sống tốt trong vòng lặp an ổn này, đôi khi lại là một loại hạnh phúc mà những kẻ như Lâm Khuyết cả đời này cũng không dám mơ tới.