Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 5: Khóa vàng * Tín vật đính ước
Trong nỗi kinh hoàng, bản tọa quên sạch những điều cần nói, chuyện tới để trả lễ cũng quên, đỏ bừng tận mang tai bản tọa vội vã quay đầu đi.
TÊN ĐÓ ở sau lưng lão phu hô một tiếng: “Tiểu Mạt muội tìm lão phu có việc gì sao?”
Đêm khuya thanh vắng, câu này hắn nói nghe du dương lạ lùng, còn ngân nga cảm xúc như tiếng vọng lại của hang núi. Tai lão phu càng nóng hơn, vội vã nhìn xung quanh một phen. Phòng của mấy sư ca vốn đã tắt đèn giờ lại rục rịch lên đèn, còn có tiếng lạch cạch mở cửa sổ, xem ra chỉ còn thiếu những ánh nhìn kín đáo thôi, lão phu âm thầm hít một hơi.
“Tiểu Mạt, muội đừng đi!” Tên đó lại hô một tiếng, da đầu ta đây tê rần, ma xui quỷ khiến thế nào lại nghe có vẻ rất tình sâu nghĩa nặng, nhất định là tên đó cố ý!
Bản tọa đỏ mặt đi vội, thiếu chút nữa va vào một người, bản tọa ngước mắt nhìn lên, nhờ ánh trăng thấy là sư ca Vân Châu.
Thật ra, dù không có ánh trăng, bản vương cũng có thể đoán ra là tên đó. Bởi vì trong Tiêu Dao môn, tên đó và Giang Thần cao nhất, bản vương chỉ đứng đến vai hai người.
Lão phu bối rối kêu một tiếng “Ca ca”.
“Tiểu Mạt muội đừng vội, bản tọa mặc quần áo rồi ra ngay.” Sau lưng lại truyền đến tiếng nói du dương xa xăm của Giang Thần một lần nữa, tha thiết như tơ. Tiếp theo bản tọa nghe thấy mấy tiếng cười phì, các ca ca không thể giả vờ như không nghe thấy sao?
Vân Châu yên lặng đứng sang một bên nhường đường, bình tĩnh nói rành mạch “Bản vương không phải ca ca của muội”, rồi sau đó đi lướt qua bản vương.
Ống tay áo tên đó phất qua mu bàn tay lão phu, mát lạnh đến hụt hẫng. Lão phu sững sờ nhìn bóng lưng tên đó khuất dần vào đêm, cảm giác áy náy gấp bội. Nhất định là tên đó bị lão phu làm tổn thương rất sâu sắc, ngay cả ca ca cũng không chịu làm. Lão phu phải nhanh đền bù sai lầm mới được, nhưng đi đâu tìm được tiên nữ như hoa như ngọc? Tiêu Dao môn ngoài lão phu cũng chỉ có Tiểu Hà Bao, không có bột làm sao gột nên hồ, không có điệu hát Hồng Nương như lão phu cũng chỉ biết u sầu.
Bản tọa về đến phòng còn chưa ngồi ấm chỗ, Giang Thần đã đến. Quả nhiên là quần áo chỉnh tề, cả thắt lưng cũng rất ngay ngắn đoan chính.
Bản tọa nhìn tên đó mà thấy rất giận, vừa rồi, rõ ràng là bản tọa quang minh chính đại đến tìm tên đó, sao chỉ thoáng chốc đã bị mấy câu gọi của tên đó biến thành đêm nay gió trướng trăng mờ, Oanh Oanh gặp Trương Sinh? Không chỉ bị các ca ca hiểu lầm, đáng buồn nhất là còn bị Vân Châu bắt gặp, nghĩ đến chỗ này, lòng bản tọa rất khó chịu.
(Trong vở Tây Sương Ký, nữ nhân ấy Thôi Oanh Oanh gặp và yêu Trương Sinh, hai người thường hẹn gặp gỡ lúc đêm hôm với sự giúp đỡ của cô hầu gái Hồng Nương)
Đôi mắt đẹp của Giang Thần nhìn bản tọa lấp lánh: “Tiểu Mạt, muội tìm bản tọa có việc sao?”
Bản vương nắm khóa vàng bình an, lườm gã nói: “Vừa rồi huynh lớn tiếng vậy để làm gì?”
GÃ nhíu mày kêu oan: “Lão phu đâu có lớn tiếng, đêm khuya thanh vắng, tạo cảm giác thế thôi.”
Bỏ đi, gã mồm mép như thế, lão phu so đo với gã thì đến sáng cũng chưa xong.
Lão phu đưa khóa vàng cho tên đó: “Năm nào huynh cũng tặng quà cho muội, muội chưa từng tặng huynh, cái…này, tặng huynh biểu hiện tấm lòng của muội.”
Tên đó nhìn cái khóa vàng trong tay ta đây, lại nhìn ta đây, ánh mắt long lanh như hai vì sao.
“Tặng bản tọa thật sao?”
“Tất nhiên là thật.”
GÃ không chút khách khí cầm khóa vàng từ tay bản vương, nói với giọng chân thành tha thiết: “Tiểu Mạt muội đối với bản vương thật tốt.”
Thật ra bản tọa chưa từng đối tốt với hắn, hắn khen câu đấy, khiến bản tọa ngượng ngùng, ho khan hai tiếng.
Hắn bản vương đi tới cửa, đột nhiên như nhớ ra điều gì, lại dừng bước, quay đầu nhìn bản vương cười đưa tình: “Có lẽ nào… muội tặng bản vương khóa vàng là nhắn nhủ, tình vững hơn vàng, khóa trọn một đời?”
Quyết không phải ý đó! Bản vương quá sợ hãi, vội vàng kéo tay áo tên đó, nghiêm túc nói: “Không phải thế, đây là khóa bình an, phàm thường là thân mẫu chuẩn bị cho con để mong một đời bình an, Giang sư ca, ngàn vạn lần, ngàn vạn lần huynh đừng hiểu lầm.”
Bản tọa đặc biệt nhấn mạnh hai lần chữ “ngàn vạn lần”.
Giang Thần kéo tay áo lại, thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát hiểm khỏi hang hùm miệng sói: “Uh, may là muội nhắc nhở, nếu không bản tọa chắn chắn hiểu lầm, chắc chắn mất ngủ thâu đêm.”
Lão phu cũng len lén lau mồ hôi, hoàn toàn không ngờ tặng quà cũng cần chú ý nhiều thế, không cẩn thận là gây hiểu lầm. May là Giang Thần là người ngay thẳng, băn khoăn liền lên tiếng hỏi, nếu không hậu quả khó lường.
Sáng sớm hôm sau, bản vương vừa mở cửa liền gặp Hà Tiểu Nhạc ca ca và Triệu Dạ Bạch ca ca.
Hà ca ca vừa nhìn thấy bản vương liền chất vấn: “Vân Mạt, muội thật quá bất công, tại sao tặng Giang Thần khóa vàng mà không tặng chúng bản vương.”
Lão phu ngơ ngẩn, một hồi sau mới thốt ra lời: “Làm sao huynh biết?”
“Hắn ta đây đeo khóa vàng trên cổ, lúc tắm chúng ta đây đều nhìn thấy, hắn ta đây nói là muội tặng.”
Bản vương choáng váng.
“Chuyện đó, Hà ca ca, đấy là vì… vì huynh ấy tặng quà cho muội, muội không có gì trả lễ, vì thế…”
Hà Tiểu Nhạc trợn mắt: “Chẳng lẽ chúng lão phu không tặng quà cho muội sao, hừ, bất công.”
Bản tọa không còn lời nào để nói, hoàn toàn chính xác, mỗi vị ca ca đều tặng quà bản tọa, bản tọa lại chỉ tặng Giang Thần, đúng là bất công.
Triệu sư ca thậm thà thậm thụt khum tay nói vào tai Hà sư ca: “Đấy là tín vật đính ước của người bản vương, đi thôi, đừng cãi cọ nữa.”
Giọng Triệu ca ca vốn to hơn người, lại thêm cái loa tạo từ hai bàn tay, bản vương nghe từng chữ rất rõ ràng, cõi lòng chấn động!
Tín vật đính ước! Bản tọa cảm giác bản thân hình như hành động sai lầm rồi, phải tức thì sửa chữa.
Lão phu vội vã tìm Giang Thần, đi thẳng vào vấn đề: “Giang Thần, muội không thể tặng huynh cái khóa vàng đấy.”
Hắn lão phu nhướng mày, hỏi: “Vì sao?”
“Các ca ca nói muội bất công, còn nói đó là tín vật đính ước, muội không thể để mọi người hiểu lầm quan hệ giữa muội và huynh.”
Tên đó tỏ vẻ không vui: “Đồ đã tặng sao có thể đòi về.”
Hắn lão phu vẫn còn không biết xấu hổ mà nói thế sao, hai ngày trước hắn lão phu đối với lão phu thế nào? Hộp đồ trang điểm kia thì sao, hừ!
Ta đây nghiêm mặt nói: “Muội cũng nghĩ thế, nếu là người khác, muội hoàn toàn không phải làm như vậy, nhưng huynh là ngoại lệ, lần trước huynh đối với muội như thế, vì thế muội cũng không khách khí với huynh, chắc là huynh hiểu.”
Giang Thần bỗng nhiên tỉnh ngộ “A” lên một tiếng, lấy hộp đồ trang điểm từ đầu giường đưa cho ta đây.
“Đưa muội thứ này, muội đừng đòi cái khóa vàng lại.”
“Không được.” TÊN ĐÓ làm như bản tọa nhỏ nhen lắm vậy, bản tọa đâu phải vì tên đó tặng rồi lấy lại mà cũng làm thế với tên đó, bản tọa thật sự là không thể để người hiểu lầm quan hệ giữa bản tọa và tên đó, đặc biệt không thể để Vân Châu hiểu lầm.
TÊN ĐÓ khoanh tay trước ngực nhơn nhơn nói: “Dù gì bản tọa cũng không trả muội.”
Lão phu căng thẳng, lại đúng lúc nhìn thấy sợi dây chuyền lấp ló trong áo tên đó, nhất định là đang đeo cái khóa vàng của lão phu.
Bản vương không khách khí, thi triển tiểu cầm nã thủ của Tiêu Dao môn, tự tay đoạt lại. Hắn bản vương cũng không khách khí, bắt đầu so chiêu với bản vương. Chúng bản vương đánh từ trong phòng ra ngoài vườn.
Bởi vì tiểu cầm nã thủ không cần nội lực, lợi hại là ở chiêu thức có thuần thục không, nhất thời bản vương có thể miễn cưỡng ứng phó mấy chiêu.
Không ngờ, tức thì xuất hiện mấy ca ca đến quan sát chúng ta đây.
“Mau lại đây xem, tiểu Mạt đòi cởi áo Giang Thần!”
“Ai nha, không xong rồi, cậu xem tiểu Mạt còn s* s**ng cổ Giang Thần! Trời ạ trời ạ!”
“Nhanh đi gọi sư phụ! Sắp có chuyện lớn rồi!”
“Mẹ ơi, tiểu Mạt mạnh mẽ như thế, Giang Thần, ngươi ta đây thuận theo muội ấy đi!”
Trí tưởng tượng của các ca ca rất phong phú, càng nói càng mờ ám, lão phu thật sự không đánh nổi nữa, nóng bừng tận mang tai.
Khi thầy và Vân Châu vội vã chạy tới, Giang Thần giữ chặt cổ áo, dáng vẻ bản vương quấy rối hắn, hắn thà chết không theo.
Các ca ca tiếc nuối vì chưa xem trọn vở kịch “Ngắt hoa”, rì rầm oán giận thầy tới quá sớm, đám người kia xem chưa thỏa.
Mặt sư tôn trắng bệch như tuyết, hoảng sợ đến thất sắc: “Hai đứa lôi lôi kéo kéo rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Ai… ai xuống tay trước?” Chắc là vì quá kích động, sư tôn nói nhầm “ra tay” thành “xuống tay”, lão phu có chút bất mãn.
Giang Thần nắm chặt cổ áo, nổi giận như trinh tiết liệt phu: “Thầy, chuyện này con muốn nói riêng với người.”
Bản vương trợn mắt há mồm nhìn Giang Thần, chuyện này … chuyện này liệu có cần phải nói chuyện riêng không? Làm thế chẳng phải khiến mọi chuyện càng thêm mập mờ sao? Bản vương bị oan, quả thực không dám nhìn mặt Vân Châu.
Các sư ca lặng lẽ cười đen tối, an ủi tên đó: “Không sao, chuyện liên quan đến danh tiết của ngươi lão phu, chúng lão phu quyết không lộ ra ngoài.”
Sư tôn và Giang Thần vào phòng, lúc Giang Thần đóng cửa còn tặng ta đây một cái nhìn oán hận.
Bản tọa …câm nín.
Các sư ca cực kỳ thấu hiểu lòng người nói: “Tiểu Mạt, ngoại hình Giang Thần phong lưu phóng khoáng như thế, muội khó tránh nhất thời kìm lòng không nổi, chúng bản vương có thể thông cảm cho muội, quyết không lộ ra ngoài.” Nói xong vội vàng “thấu hiểu lòng người” giải tán.
Trong sân chỉ còn lại Vân Châu.
Bản tọa rụt rè nhìn hắn bản tọa. Hắn bản tọa đang nhìn bản tọa chằm chằm, ánh mắt lạnh giá, thần sắc trang nghiêm, mơ hồ chất chứa giận hờn và hụt hẫng.
Lão phu giật mình, định giải thích, nhưng không biết nói thế nào.
Tên đó tĩnh lặng, hít một hơi thật sâu, xoay người bỏ đi.
Ta đây nhìn bóng lưng của tên đó, ma xui quỷ khiến nảy ra một ý nghĩ, chẳng lẽ tên đó ghen?
Ý nghĩ đấy vừa nảy ra liền bị bản vương đập vỡ, thật hoang đường! Khi tên đó nghe sư phụ bảo làm mối với bản vương, thống khổ mượn rượu giải sầu, sau đó nặng lời trách bản vương đùa cợt, bản vương đều tận mắt chứng kiến. Vì thế, bản vương ngàn vạn lần, ngàn vạn lần không nên tự mình đa tình.
Chắc là do thái độ của hắn ta đây khác hẳn các ca ca khác, các ca ca khác đều hí hửng xem huyên náo, chỉ có hắn ta đây lạnh lùng nghiêm mặt có vẻ mất hứng, ngoài chuyện do ghen ta đây không nghĩ được bất cứ lý do gì khác.
Lòng dạ rối bời, ta đây trằn trọc mất ngủ, nghĩ tới nghĩ lui, phân tích chán chê vẫn không hiểu nổi.