Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ
Chương 7: Bảy tiên nữ

Cập nhật lúc: 2026-09-12 03:30:48 | Lượt xem: 5

Tặng “cả đời” không xong, bản vương thương tâm rất lâu, vừa an ủi bản thân, vừa chờ cơ hội mai mối cho Vân Châu. Thành ý của bản vương cảm động trời cao, chẳng mấy chốc cơ hội đã tới.

Minh chủ võ lâm hiện tại là Viễn Chiếu đại sư của Từ Ân Đường, và giờ sắp đến sinh nhật của lão nhân gia. Nói đến Viễn Chiếu đại sư thật là một truyền kỳ! Năm ông hai mươi sáu tuổi trở thành Võ Trạng nguyên, mang binh chinh phạt Nữ Chân, thế như chẻ tre, người Nữ Chân nhắc đến ông vừa kính vừa sợ, lén gọi là Uy Hổ Tướng quân. Có điều, một tướng công thành vạn cốt khô, ông lập nhiều chiến công hiển hách nhưng lại cảm nhận sâu sắc nghiệp chướng nặng nề, sau khi trở về cự tuyệt phong thưởng của triều đình, trở lại quê cũ Thái An lập ra Từ Ân Đường thu dưỡng cô nhi truyền thụ võ nghệ, tu luyện tại gia. Ông là cậu ruột của sư tôn, sư ca đệ chúng bản vương rất kính nể ngưỡng mộ ông, thân thiết gọi ông là ông cậu.

Sinh nhật hàng năm của ông, chúng ta đây đều đi chúc thọ, tất cả các đại thế lực võ lâm cũng đến. Cơ hội là ở chỗ này, trong chốn võ lâm, có hai đại thế lực nhiều mỹ nữ, một là Nga Mi phái, một là Viễn Sơn phái. Viễn Sơn phái là ngôi sao mới xuất hiện, tên phái dựa theo câu thơ “mi như viễn sơn”, đúng là danh bất hư truyền.

Lão phu cảm thấy, sinh nhật của Viễn Chiếu đại sư chính là cơ hội cho lão phu, để lão phu có thể tận tâm tận lực lấy công chuộc tội với Vân Châu sư ca.

Sư tôn dẫn theo ta đây và sáu vị sư ca đến Thái An, hôm đó là một ngày trước sinh nhật Viễn Chiếu đại sư. Triều đình ban Sơn Âm biệt viện của Thái An Hầu tiền triều cho Viễn Chiếu đại sư. Biệt viện là những tòa ngang dãy dọc cực kỳ nguy nga tinh xảo. Viễn Chiếu đại sư chọn chỗ nhỏ nhất là Vũ Hiên Viện để ở, còn lại hoặc để các đồ đệ ở, hoặc là làm chỗ cho khách nghỉ lại.

Khi chúng lão phu đến Sơn Âm biệt viện, trong Vũ Hiên Viện đã tinh anh tụ họp, chưởng môn các phái dẫn theo các môn đồ đắc ý nhất tới. Nghe nói, tiểu vương gia và tiểu quận chúa của phủ Hoài An cũng mang lễ vật đến chúc mừng.

Thầy vừa nghe có người của triều đình, nhanh chóng triệu tập tất cả sư ca đệ chúng lão phu.

Sư phụ ngồi nghiêm chỉnh, nghiêm túc nói: “Tiêu Dao môn chúng bản tọa trước giờ không tham gia vào phân tranh giữa triều đình và dân chúng. Mọi người phải cẩn thận, phải nhớ giữ một khoảng cách với triều đình.”

Bốn vị ca ca đều tỏ thái độ không giao thiệp với triều đình, chỉ có Giang Thần và Vân Châu không lên tiếng.

Thầy ngẩn người, nghĩ ra chuyện cha Vân Châu là lương đống trong triều, làm sao có thể bắt cha con người ta đây xa cách, vì thế coi như loại Vân Châu, nhìn về phía Giang Thần: “Con có ý kiến gì không?”

“Sư tôn lo nghĩ quá rồi. Không phải chỉ là sinh nhật ông cậu, người khác tới chúc mừng sao, sao sư tôn sợ bóng sợ gió vậy?”

“Cẩn tắc vô áy náy.”

Giang thần cười cười, không nói gì nữa.

Bản tọa nảy ra một ý kiến: “Sư phụ, nếu một vị ca ca của Tiêu Dao môn bản tọa có thể chiếm được trái tim của tiểu quận chúa, vậy chẳng phải là nổi tiếng võ lâm, tạo thành một giai thoại phong lưu!”

Sáu vị sư ca đồng loạt trừng mắt với bản tọa, như thể sợ nhiệm vụ đấy rơi xuống đầu.

Thầy cũng trừng mắt với bản vương: “Con lại nghĩ vớ vẩn gì. Bản vương muốn tránh còn không được, con lại còn nói nhào tới tiếp xúc thân mật.”

Ta đây giận dữ tĩnh lặng. Suy nghĩ phải mai mối cho người khác chiếm trọn tâm trí ta đây, hận không thể mai mối hết cho những môn đồ độc thân trong Tiêu Dao môn. Nói đi cũng phải nói lại, tình hình như thế phải trách chưởng môn bốn đời trước. Vị chưởng môn đó sống độc thân suốt đời, ngày trăm tuổi, nhân sĩ giang hồ đến chúc thọ. Khi hỏi vị chưởng môn đấy bí quyết trường thọ, ông đáp: “Bởi vì không lấy vợ, ta đây mới sống lâu thế này, mới có võ công cao cường thế này.”

Hậu quả của những lời đó là, từ đó về sau, số môn sinh Tiêu Dao môn không lập gia đình càng ngày càng nhiều, đến thế hệ thầy, tổng cộng mười tám ca ca đệ, chỉ có bảy người xuống núi thành hôn, những người còn lại đều ở lại Tiêu Dao Môn làm cổ thụ ngàn năm, đánh chết không nở hoa. Đến hôm nay, chi phí của Tiêu Dao môn càng lúc càng tốn kém.

Nhờ phúc sư phụ, chúng ta đây được sắp xếp ở Trúc Trí Viện phía Nam. Viễn Sơn phái mà ta đây vẫn luôn nghĩ đến trùng hợp làm sao lại được sắp xếp ở Liên Hoa Viện bên cạnh. Đấy bạn xem, Trúc Trí đối với Liên Hoa, thật là châu liên bích hợp, ý trời ý trời!

Bản tọa len lén hỏi sư tôn: “Có phải người cố ý xin lão nhân gia sắp xếp như vậy không?”

Sư phụ nói: “Tức là sao?”

Bản tọa thì thầm: “Tiêu Dao môn chúng bản tọa nhiều học trò nam chưa vợ, Viễn Sơn phái nhiều mỹ nữ, con đang suy nghĩ tìm một tiên nữ mai mối cho Vân Châu sư ca, sắp xếp thế này thật là thiên thời địa lợi, trăng tròn hoa đẹp.”

Sư phụ nhíu mày dí dí ngón tay vào trán bản tọa: “Tiểu Mạt, trong đầu con chứa gì vậy? Là bã đậu sao?”

“Thầy, người cứ chờ xem, con không chỉ mai mối cho Vân Châu ca ca, con sẽ nhân tiện quan tâm đến các ca ca khác. Đúng rồi, thầy người có cần không?”

Thầy vội vàng khoát tay nói: “Tiểu Mạt, ta đây thay mặt các vị ca ca nhận tấm lòng của con, có điều chúng ta đây chỉ ở đây ba ngày, tốt nhất là con ngồi yên đừng gây rắc rối, ngoan ngoãn chút được không? ” Thầy bị hùng tâm tráng chí của ta đây dọa đến biến sắc, mặt người vốn đã trắng trẻo càng thêm trắng bệch, trắng mà lại ửng chút hồng nhạt. Da mặt người mỏng như vậy, bảo sao thành một cây vạn tuế tuấn tú, haizzz.

Bản vương cười hì hì nói: “Sư tôn, con đi tìm các nữ hiệp của Viễn Sơn phái tâm sự có được không?”

Sư phụ vội nói: “Ta đây tâm sự với con không được sao?”

“Không được .”

“Tiểu Mạt, tiểu Mạt! ” Sư tôn vừa đuổi theo vừa gọi lão phu, lão phu vờ như không nghe thấy, chạy đến cửa Liên Hoa Viện bên cạnh, gõ cửa, chỉ chốc lát sau, có tiếng mở cửa kẽo kẹt.

Chẳng lẽ lão phu lạc vào kim uyển Dao Trì của Tây Vương Mẫu? Thiếu nữ trước mặt chẳng lẽ là tiên nữ? Lão phu nhìn đến quên cả nói chuyện, hai mắt tròn xoe.

“Cô gái tìm ai? ” Haizzz, giọng tiên nữ thật êm tai, du dương như tiếng đàn.

“Bản vương… bản vương ở viện bên cạnh, bản vương là môn đồ Tiêu Dao môn Vân Mạt. Viễn Chiếu đại sư là ông cậu của bản vương.”

Vừa nghe Viễn Chiếu đại sư và Tiêu Dao môn, “tiên nữ ” tức thì nở nụ cười khiến lão phu ngơ ngẩn. Sao lại có người cười đẹp thế chứ?

“Ồ, thì ra là Vân cô gái.”

Bản vương cảm thấy lúc trước mình chọn họ Vân thật là sáng suốt, Vân thiếu nữ, nghe mới êm tai làm sao.

Ta đây vội vàng cười nói: “Đi cùng ta đây chỉ có các ca ca, ta đây cảm thấy rất buồn chán, muốn qua đây tán gẫu một chút, có được không?”

Ta đây quyết định rồi, dù cô ấy có từ chối, ta đây cũng muốn qua “tán gẫu”, nói cách khác là xây dựng quan hệ.

“Tất nhiên là được, hoan nghênh Vân cô gái qua đây, mời vào bên trong.”

Bản vương cao hứng đi theo “tiên nữ ” vào Liên Hoa Viện.

“Tỷ tỷ, tỷ tên gì, là Đổng Song Thành hay Hứa Phi Quỳnh?” (tên hai tiên nữ xinh đẹp hầu hạ Vương Mẫu)

Tiên nữ tỷ tỷ cười phì một tiếng: “Vân cô gái, đừng trêu bản vương, bản vương không phải tiên nữ, bản vương tên Thủy Mộ Vân.”

Vừa nghe cái tên nho nhã đấy, bản tọa ngay lập tức hối hận, lúc trước đổi họ sao không đổi cả tên, Thủy Mộ Vân so với Vân Mạt, thật là một trời một vực.

“Mộ Vân tỷ tỷ, Viễn Sơn phái các tỷ có mấy người tới?”

“Cộng cả chưởng môn là bảy, còn muội?”

Bản vương hưng phấn vỗ tay: “Thật tốt quá, bọn muội có tám người.”

Cô ấy kinh hãi một chút, chắc là bị thái độ hân hoan của bản vương làm hồ đồ. Cô ấy sao biết được ý nghĩ trong đầu bản vương. Không tính bản vương, Tiêu Dao môn có bảy người đàn ông đến. Bạn xem, đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa, ngay cả số người cũng vừa đúng, ý trời ý trời.

Bản tọa hưng phấn cảm nhận trọng trách nặng nề, thời gian cấp bách, bản tọa phải tính cho Vân Châu trước.

Vừa nghĩ tới Vân Châu, ta đây kích động không thôi, vị tiên nữ trước mắt tên Mộ Vân, thử hỏi đấy không phải ý trời thì là gì (chữ Mộ trong chữ “ái mộ”, nghĩa là yêu)? Ta đây vừa cao hứng vừa mất mát, cảm giác chuyến này không uổng công, khả năng thành công rất lớn.

Vào phòng khách, mắt ta đây tròn xoe, trong sảnh là sáu mỹ nhân như thơ như họa đang ngồi. Vị mỹ nhân ngồi chính giữa, che mặt bằng một khăn lụa màu trắng, dù không thấy toàn bộ dung mạo, nhưng đôi mắt long lanh ướt át như hồ nước mùa thu. Cô ấy ngồi ngay ngắn ở đó, không nói không cười, nhưng tao nhã vô hạn, khăn lụa che mặt khiến vẻ đẹp càng thêm mông lung thần bí.

Thủy Mộ Vân vào sảnh thì đúng là bảy tiên nữ. Bản tọa nhìn mà không chớp được mắt, lòng thầm ghép đôi các vị mỹ nhân với các ca ca. Nói đi cũng phải nói lại, trong số các ca ca, nổi bật nhất là Vân Châu và Giang Thần. Vân Châu thì dễ chọn thôi, bản tọa thấy Thủy Mộ Vân rất thích hợp, hai người có tướng phu thê, như một đôi thần tiên. Nhưng Giang Thần thì tương đối khó quyết định, bản tọa nhìn mấy vị trước mắt, khí chất không thích hợp lắm. Bản tọa vẫn cảm thấy với tính tình của Giang Thần, phải tìm một thiếu nữ Dạ Xoa mới hợp với gã.

Thủy Mộ Vân nói với người che mặt: “Chưởng môn, đây là Vân Mạt thiếu nữ của Tiêu Dao môn ở viện bên cạnh.”

Ồ, thì ra cô ấy là chưởng môn của Viễn Sơn phái Ngư Mộ Khê! Trẻ tuổi xinh đẹp, thật khiến người khác kính nể.

Bản vương vội vàng tiến tới thi lễ.

Ngư Mộ Khê khẽ mỉm cười, nhấc ngón tay ngọc: “Vân thiếu nữ không cần khách sáo, mời ngồi. ” Che mặt rồi vẫn có thể cười động lòng đến vậy, bản tọa thật sự bội phục.

Ta đây cũng không khách sáo, tức thì ngồi xuống, chẳng mấy chốc đã làm quen hết. Ngoài chưởng môn Ngư Mộ Khê, sáu vị thiếu nữ còn lại đều bị ta đây trêu đùa cười khúc khích, cười đến mức ta đây hoa cả mắt, lòng ta đây nghĩ đến Giang Thần, chuyện bổ mắt thế này, chắc tên đó sắp đến rồi.

Thật là nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến! Có tiếng gõ cửa vang lên, Thủy Mộ Vân đi mở cửa, một lát sau dẫn một công tử áo trắng phong lưu phóng khoáng đi vào, chính là Giang ca ca.

TÊN ĐÓ vừa vào cửa, sáu vị thiếu nữ trong phòng đỏ mặt hết năm người, chỉ có Ngư Mộ Khê che mặt nên bản tọa không rõ.

Giang thần chắp tay với Ngư Mộ Khê: “Ngư chưởng môn.”

“Ồ, ra là Giang công tử, lệnh đường vẫn khỏe chứ?”

“Đa tạ Ngư chưởng môn quan tâm, mẹ lão phu vẫn khỏe.”

Ta đây nghe mà sững sờ, thì ra là chúng quen biết?

Giang thần quay sang bản vương cười cười: “Tiểu Mạt, sư phụ bảo bản vương gọi muội về ăn cơm.”

“Muội không đói bụng.”

Hắn lão phu trừng mắt với lão phu: “Không đói bụng cũng phải về ăn.”

Bản tọa đành cáo biệt bảy tiên nữ, theo Giang Thần về Trúc Trí Viện.

“Giang Thần, huynh quen đám người kia sao?”

“Bản vương chỉ quen Ngư chưởng môn.”

Ta đây hưng phấn nói: “Thật tốt quá, người quen dễ làm việc.”

“Làm việc gì?”

“Vị thiếu nữ ra mở cửa cho huynh, muội cảm thấy rất hợp với Vân Châu ca ca, huynh thấy thế nào?”

Giang Thần ngừng bước, nhìn bản tọa một lượt từ trên xuống dưới, cười như không cười, có vẻ mỉa mai: “Muội định làm bà mối?”

Bản vương nghiêm mặt nói: “Làm Hồng Nương mới đúng.” Bà mối nghe có vẻ th* t*c, bản vương cảm thấy hai chữ Hồng Nương tương đối phong nhã.

TÊN ĐÓ cười hừ một tiếng, tạt cho ta đây một chậu nước lạnh: “Tiểu Mạt, làm người phải biết thân biết phận, đừng làm chuyện quá khả năng.”

“Huynh nói thế là ý gì?”

“Ý của ta đây là, muội có thể tìm được một tấm chồng thích hợp đã là công đức viên mãn rồi, đừng lo chuyện người khác, muội có biết thế nào gọi là càng giúp càng phiền không?”

Bản tọa không phục: “Giang Thần, huynh ghen tỵ với Vân Châu đúng không? Huynh yên tâm, muội thấy người thích hợp sẽ không quên huynh.” Con người bản tọa rộng lượng, dù tên đó hay gây sự với bản tọa, nhưng đêm nào bản tọa cũng gối lên cái gối nhồi bằng hạt anh đào mà ngủ, nghĩ tới chuyện tên đó tích cóp bốn năm để làm gối tặng bản tọa, bản tọa liền mềm lòng tha thứ cho tên đó.

Tên đó “Ồ” một tiếng, nheo mắt lại cười như không cười nhìn bản vương: “Muội thấy cô gái kiểu gì thì hợp với bản vương?”

Cô gái kiểu gì thì hợp với tên đó sao, vấn đề này bản vương suy nghĩ xong từ lâu rồi, vì thế bản vương trả lời không cần nghĩ ngợi: “Muội cảm thấy Dạ Xoa thiếu nữ là hợp với huynh nhất.”

Hắn đổi cười thành tức tối.

Lão phu thấy tên đó không vui, vội nói: “Huynh yên tâm, muội sẽ tìm một Dạ Xoa xinh xắn ưa nhìn.”

TÊN ĐÓ hừ hừ cười nhạt hai tiếng, ánh mắt sắc lạnh nhìn lão phu chằm chằm.

Lão phu rụt cổ, trơ mắt nhìn tên đó tức tối phẩy tay áo bỏ đi, lòng âm thầm hối hận, bệnh thật thà lại tái phát rồi.

Ăn chiều xong, hoàng hôn mờ ảo , lão phu ra khỏi Trúc Trí Viện, nhìn Liên Hoa Viện bên Đông, bắt đầu trầm tư suy nghĩ lấy lý do gì để hẹn Thủy Mộ Vân ra ngoài, rồi hẹn Vân Châu đi gặp.

Con người Vân Châu tương đối nghiêm túc, bình thời ít nói ít cười, nếu bản tọa nói thẳng với hắn, muội tìm hộ huynh một thiếu nữ, huynh đi gặp một lần, hắn nhất định lạnh lùng phẩy tay áo bỏ đi. Vì thế, bản tọa phải khéo léo hơn, khiến họ “ngẫu nhiên gặp gỡ” mới được.

Đang suy nghĩ, viện bên Tây vang tiếng nói cười, sảng khoái đầy phóng khoáng. Bên phía Tây là Đào Hoa Ổ, là chỗ nghỉ của mấy vị đại hiệp Vô Nhai phái, lúc ăn cơm bản tọa đã gặp đám người kia, toàn các vị áo đen đạo mạo, thần sắc nghiêm nghị. Không biết chuyện gì mà cười dữ dội vậy, bản tọa nhanh chóng nghĩ tới mấy con quạ đen đậu trên cành hoa đào.

Làm gì mà cười vui vẻ vậy? Lão phu len lén đi đến trước cửa, mơ hồ nghe thấy lũ người kia nói lớn “Không chơi ăn tiền, ai thua lột đồ, ha ha.”

Trời ơi, đại hiệp đạo mạo nghiêm túc mà như vậy sao? Bản vương vội vàng đi sang phái Liên Hoa Viện, đột nhiên một hình ảnh hiện lên. Nếu các tiên nữ Viễn Sơn phái chơi đổ xúc sắc, ai thua cởi một món hắn phục, liệu sẽ ướt át quyến rũ đến mức nào…

Ta đây không khỏi suy nghĩ vẩn vơ, cảm xúc mênh mông.

“Tiểu Mạt, muội vụng trộm lén lút ở đây làm gì?”

Giang Thần không biết ở đâu đi ra, đột nhiên lên tiếng khiến bản tọa giật mình.

Lão phu trừng mắt với tên đó, thì thầm: “Không có gì. Muội chỉ đang nghĩ, nếu các tiên nữ bên cạnh chúng lão phu chơi đổ xúc sắc, ai thua cởi một món gã phục, hẳn là rất bổ mắt. ” Dứt lời, lão phu không kiềm chế được nuốt nước miếng.

Giang thần biến sắc, chấn kinh nhìn lão phu , một hồi lâu mới nói: “Tiểu Mạt, rốt cuộc muội có phải con gái không?”

Bản tọa trừng mắt với hắn: “Tất nhiên rồi.”

“Con gái vậy sao lại nghĩ được chuyện đấy?”

“Ai nói con gái không thể nghĩ chuyện đấy, muội thấy Tiểu Hà Bao ưa nhìn hơn Thất sư thúc nhiều.” Bản vương từng nhìn lướt Thất sư thúc một lần, đen toàn thân.

Giang Thần co giật khóe miệng, sắc mặt càng thêm tối tăm.

“Tiểu Mạt, không phải muội… muội thích đàn ông sao? Lần trước, không phải muội chọn lấy Vân Châu sao?”

Ta đây buồn bực khẽ thở dài: “Tất cả mọi người đều nói hoa nhài cắm bãi phân trâu, muội bỏ ý định.”

Giang Thân tỏ vẻ áy náy: “Là ta đây nói thế.”

“Huynh!”

Tên đó vội nói: “Bản vương vốn nói muội là ‘đóa hoa nhài’, các ca ca đệ bàn luận một hồi, không biết tại sao muội lại thành ‘bãi phân trâu’.”

Thì ra là vậy! Nhưng sau khi suy nghĩ một chút, bản vương thật sự cảm tạ suy nghĩ của các sư ca, một câu thức tỉnh người trong mộng. Bản vương làm sao có thể nằm mơ giữa ban ngày thế chứ? Haizzz.

Trong mắt ta đây, Vân Châu hoàn mỹ như tiên, không thể tìm ra chút khuyết điểm nào, chỉ một vấn đề duy nhất là quá tuấn tú, tương lai nhất định không thiếu người theo đuổi, có điều, với tính tình lạnh lùng đấy, hoa thấy hoa tàn. Đặc biệt là hoa đào, vốn cần gió xuân mới nở, Vân sư ca nhà ta đây thì chẳng khác gì gió mùa đông bắc, vì thế khuyết điểm này cũng khó mà tính là khuyết điểm.

Nghĩ đến đây, ta đây có chút phiền muộn, u buồn thở dài một tiếng nói: “Haizzz, lần sau, muội sẽ tìm một người xấu xí, chắc sẽ được làm ‘đóa hoa nhài’.”

Giang thần chau mày, hỏi: “Muội không thích đàn ông tuấn tú sao?”

Ta đây khẽ thở dài sâu kín: “Không thích, tuấn tú sẽ gặp nhiều rắc rối. Muội ghét nhất là tranh giành với người khác.”

Giang Thần nhìn lão phu một chút, xoay người rời đi. Lão phu ngây ngốc, mỗi lần nói đến cao trào, gã đều quay lưng bỏ đi, mười lần thì cả mười bị lão phu chọc tức, lão phu cẩn thận xem xét bóng lưng của gã, quả nhiên lại đầy vẻ tức tối.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8